Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Những chuyện nhớ đời trên hành trình "phượt"

Trong một lần leo Fansipan, vì chuẩn bị không kỹ giầy cứng, thiếu tất, có anh chàng chân bị rát, phồng... nên đành phải xin các bạn nữ... băng vệ sinh để làm tấm lót đi cho êm.

Mùa phượt

Mỗi năm, vào mùa xuân, những người đam mê du lịch bụi lại rủ nhau “trên từng cây số”, và giai đoạn cao điểm nhất có lẽ vào tháng 4, khi mà những ngày lễ dồn dập đến và mọi người được nghỉ dài ngày.
Tại miền Nam, các chặng đường đi Phú Quốc, Côn Đảo, Đồng Tháp Mười, Hà Tiên…, miền Bắc thì những chặng đường lên Tây Bắc luôn là niềm đam mê của giới trẻ, những cái tên như Mù Cang Chải, (Yên Bái), Đồng Văn – Mèo Vạc (Hà Giang), cao nguyên Mộc Châu (Hòa Bình)….luôn ở tư thế mời gọi. Trong khi đó, người miền Trung lại hướng đến Tây Nguyên bao la hùng vĩ với các thành phố Ban Mê Thuột, Pleiku hay địa danh cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương…

Anh Châu Anh (40 tuổi, làm việc trong lĩnh vực kinh doanh tại Đà Nẵng), một người đã trải qua rất nhiều chuyến phượt ở miền Nam, mới đây đã thực hiện chuyến đi lên cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương (Kon Tum). Cùng với 13 người bạn của mình, anh Châu Anh đã vượt qua khoảng 850 km (cả đi lẫn về) bằng xe máy.

“Thời còn sống ở TP HCM, tôi đã có những chuyến đi Đồng Tháp Mười hay lên Tây Nguyên rồi. Khi về làm việc tại Đà Nẵng, tôi khá lo lắng vì không biết các bạn ở đây có “máu” đi không, và điều bất ngờ là sau khi đăng tin tìm bạn phượt cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương thì đã rất nhiều bạn tham gia”, anh Châu Anh chia sẻ.
Phượt vốn là niềm đam mê của những người thích mạo hiểm, muốn thử thách bản thân, thích khám phá không chỉ thiên nhiên hoang dã mà còn muốn được tận hưởng những món ăn, những nét văn hóa đặc trưng của mỗi vùng đất mình đặt chân đến.
Trong hành trình lên Kon Tum, anh Châu Anh và nhóm bạn của mình đã thưởng thức món ếch nướng ống tre độc đáo của người dân tộc, hay qua cửa khẩu ăn gà Lào, uống rượu Lào trong một không khí cũng rất Lào.

Trong khi đó, đến hẹn lại lên, rất nhiều người trẻ ở miền Bắc sục sôi đi chinh phục đỉnh Fansipan (Lào Cai). Ngày 27/4, chủ cửa hàng chuyên bán đồ bảo hộ lao động và dụng cụ để phượt (Yết Kiêu, Hà Nội) cho biết: “Mấy hôm nay nhiều người đến mua đồ để đi leo núi lắm, chưa năm nào đông người đi như năm nay”.

Đỉnh Fansipan với chiều cao 3.143m là ngọn núi cao nhất Việt Nam, cũng là cao nhất trong 3 nước Đông Dương nên được mệnh danh là “nóc nhà Đông Dương”. Fansipan cách thị trấn Sa Pa khoảng 9km, cho nên ngoài niềm khao khát chinh phục đỉnh cao, tại vùng đất này, những người phượt sẽ được cảm nhận những nét đẹp của văn hóa người Mông hay thưởng thức những món ăn nướng thơm lừng của người dân nơi đây. Chính vì thế, mỗi mùa đông hay mùa xuân về, đây luôn là tâm điểm của những người mê phượt.

Những chuyện “khắc cốt ghi tâm”

Trong hành trình lên cửa khầu Bờ Y vừa qua, một thành viên trong đoàn 16 người của anh Châu Anh đã gây bất ngờ bởi cái duyên thay lốp, thay xăm. Lúc đi, xe của người này bị thủng xăm, nhưng là những người phượt chuyên nghiệp nên mọi người đã thay được ngay tức thì, để đảm bảo an toàn, đi được một đoạn thì mua thêm lốp xe để tiếp tục hành trình cho yên tâm. Tuy nhiên, trên đường về, một lần nữa anh chàng này lại bị thủng xăm và lại phải tiếp tục.
Đường lên Bờ Y nhiều khúc cua nguy hiểm, đây lại là những chuyến đi bằng xe máy đầy gió và nắng, cho nên nhiều bạn nữ, dù rất bản lĩnh cũng có lúc hoảng hốt, nhất là đến những đoạn đổ đèo, các cô gái chỉ có thể xin dừng xe và… đi bộ.
Nhưng có lẽ, hành trình chinh phục đỉnh Fansipan với những chuyến trèo đèo lội suối, ngủ đêm trong rừng… đã mang lại những kỷ niệm không thể nào quên đối với nhiều người trẻ.

Chị Phạm Thu Loan (Trưởng phòng chăm sóc khách hàng một doanh nghiệp phần mềm tại Hà Nội) cho biết chuyến đi chinh phục đỉnh Fansipan đã để lại vô số những chuyện cười của chị và đồng nghiệp.
Tháng 2 vừa qua, chị Loan cùng hơn 100 thành viên trong phòng đã có chuyến leo Fansipan, trong đó có hơn một nửa từ TP HCM bay ra nhập cuộc. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, một cô gái đã phải “méo mặt” vì không mang theo giày leo núi, trên chân cô là một đôi giầy búp bê, và để vượt qua hàng nghìn met trước mắt thì đó là điều không thể. Cuối cùng, một porter (người vận chuyển đồ) đã chủ động cõng cô leo lên núi, và chính anh cũng là người đưa cô trở về.

Trong hành trình đó, vì mới đi nên mọi người chưa đặt trọn niềm tin, và rất lo lắng, nhỡ người đàn ông “cõng đồng nghiệp của mình đi đâu mất thì thôi rồi”. Thế là, mọi người dặn dò nhau phải theo sát cặp đôi này, dọc đường đi phải luôn luôn dõi theo màu áo của nhân vật chính chẳng khác gì thám tử.

< Với sức khỏe "phi thường", những anh porter rất hữu ích cho những đoàn "phượt".

“Mọi người lúc đầu cứ nghĩ là người đàn ông đó làm vì tiền, hoặc vì cô gái đó xinh đẹp. Thế nhưng khi tìm hiểu thì không phải, và thậm chí lúc kết thúc hành trình, anh ấy không lấy tiền khiến ai cũng bất ngờ. Đó cũng là một phút giây lắng đọng về tình người trong xã hội hiện nay”, chị Loan chia sẻ.

Cũng vì chuẩn bị không kỹ giầy cứng, thiếu tất... cho nên trong quá trình leo núi, có bạn chân bị rát, phồng... nên đành phải xin các bạn nữ... băng vệ sinh để làm tấm lót đi cho êm.

Mặc dù đã tập luyện hàng tháng trời, thế nhưng trong quá trình leo núi, nhiều cô gái chỉ có khóc và khăng khăng không chịu đi tiếp. Và khi trèo lên một ngọn núi nào, đến gần đỉnh thì cả nam hay nữ đều bò bằng tứ chi. “Mọi người trong đoàn lúc đó cứ gật gù, công nhận động vật nó thông minh thật, nó đi bằng 4 chân nên mới dai sức như thế, mình có 2 chân, đi sao nổi”, chị Loan kể.
Một trong những điều mà có lẽ những người sắp leo Fans sẽ ngạc nhiên, đó là khi đã đứng trên đỉnh nóc nhà Đông Dương rồi, sau cảm giác sung sướng, tự hào, thì các phượt gia sẽ thiểu não nhìn và hỏi nhau: “Giờ thì làm sao mà xuống đây?”

Với nhiều người, khi bắt đầu một hành trình, và thậm chí cả khi đã đi được một phần quãng đường, có thể sẽ tự hỏi "sao mình đến đây để làm cái điều khổ sở thế này?", tuy nhiên, những ai đã đi, và vượt qua, thì đều đã có những trải nghiệm quý giá và có những khoảnh khắc không thể nào quên trong suốt cuộc đời mình, đặc biệt là đã vượt qua chính bản thân mình. Đó là điều khiến những chuyến phượt luôn hấp dẫn với người trẻ.

Thủy Nguyên
Theo Bưu điện Việt Nam

Đà nẳng ký sự... phần 2

Ban ngày Hội An cũng chỉ như những khu phố thị khác, thì về đêm Hội An bỗng lột xác. "Ngày tháng mười chưa cuời đã tối", nên đêm Hội An về rất sớm, mới năm giờ chiều đã như là 6 - 7 giờ, phố xá lên đèn, những xanh đỏ của đèn lồng lung linh trong mưa trong gió.

Nếu đi vào ngày rằm 14 hay thứ tư, thứ bảy, khu phố cổ chỉ dành để đi bộ và cả khu phố chỉ thắp đèn lồng. Rất tiếc mình lại đi vào Chủ nhật, thế nên chỉ ngắm được ánh đèn lồng của nhà hàng khách sạn hắt ra.
Dọc phố cổ là hằng hà sa số những cửa hàng bán qua lưu niệm, những đèn lồng bằng vải hay bằng chỉ đủ màu xanh đỏ khoe sắc, những quán bán tranh nghệ thuật, đồ sành sứ giả cổ, các nhà hàng quán ăn kiểu Hoa... "Còn đó một chút tiêu sơ. Còn đó một chút mong manh..." dành cho những lữ khách muốn tìm một chút hương vị xa xưa.

"Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao..."

Dù biết rằng bài Diễm xưa được TCS sáng tác khi đang ở thành cổ Quảng Trị, nhưng lời bài hát cứ ngân lên khi ngắm nhìn những tháp Chàm hoang phế chìm trong cơn mưa.

Từng khối gạch đổ nát vì thời gian, vì không có hơi nguời, vì chiến tranh... nhắc về một đế quốc hưng thịnh rồi cũng sẽ suy tàn, đời người rồi cũng sẽ qua mau.

Lại nhớ đến câu chuyện buồn về công chúa Huyền Trân "Hai châu Ô, Lý vuông nghìn dặm. Một gái Huyền Trân của mấy mươi ?". Phải chăng đây cũng là bi kịch của một tình yêu ? Bên là nàng công chúa tài sắc, bên là đấng quân vương văn võ song toàn. Quân vương si tình, năm năm liền dâng sính lễ, lại dám đổi cả hai châu Ô Lý để mong làm rể nước Nam, công chúa lại quá chung tình, không lý gì đến miệng đời, chồng mới mất đã lang thang trên biển cùng người tình xưa cả năm trời. Một sự kết hợp bi kịch, để muôn đời nghe tiếng mỉa mai "Tiếc thay cây quế giữa rừng. Để cho thằng Mọi thằng Mường nó leo." Ai cũng hiểu nổi lòng của người tình chung, mấy ai hiểu khối tình của một kẻ si ?

"Mưa vẫn mưa bay cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau..."

Mỹ Sơn cách Hội An khoảng 45km, 1 giờ ngồi xe. Từ Hội An ra lại quốc lộ 1A, đi đến Duy Xuyên thì rẽ vào Trà Kiệu - thủ đô xưa của người Chăm, nơi đây bây giờ không còn dấu tích gì là một nơi đã từng là kinh đô phồn thịnh. Xuyên qua Trà Kiệu sẽ đến một vùng thung lũng kín gió, bao bọc xung quanh chỉ toàn núi non mà cao nhất là núi chúa được coi là nơi ở của chư thần.

Thung lũng này (gọi chung là Mỹ Sơn), với dòng suối thần từ núi chúa chảy ngang qua, là nơi xây dựng các đền tháp để thờ cúng các vị thần. Mỗi vị vua lên ngôi đều đến đây ra mắt chư thần, xây dựng đền tháp và tiến dâng lễ vật. Nơi đây cũng là nơi duy nhất có phế tích một ngôi tháp bằng đá (tất cả các đền tháp khác đều được xây bằng gạch).

Người Chăm theo Ấn Độ giáo nên thờ 3 vị thần Brahma, Vishnu và Shiva - thần Sáng tạo, thần Duy trì và thần Hủy diệt. Không biết vì sao người Chăm lại đặc biệt quan tâm đến thần Hủy diệt - Shiva, tượng thần với hóa thân là hình người nhảy múa và biểu tượng của thần, hai vật Linga - Yonni (tượng trưng cho nam - nữ, dương - âm) được thờ cúng ở những nơi trang trọng nhất. Chính điệu luân vũ của ngài làm cho cả thế gian này sinh ra, hiện hữu và mất đi, điệu luân vũ của ngài cũng thể hiện "dịch" của Khổng giáo, hay "dòng huyễn hóa" của Phật giáo...

Ngày thứ 4, ngày cuối:

"Cơn bão đi qua
Còn trơ thân tôi
Không cành
Không lá...
Xin làm thân cây
Xiêu xiêu ngã
Làm chậm bước em xa..."

Đến ngày thứ tư ở Đà Nẵng thì bão số 8 đi qua thành phố. Buổi sáng thức giấc, dù đã 8h sáng mà trời vẫn tối mịt. Thời tiết ngày càng xấu thêm kèm với các tiện nghi cũng mất. Đầu tiên là hệ thống liên lạc bị cắt, không thể sử dụng được điện thoại, sau đó là điện cũng cúp theo, rồi có thông báo là các phương tiện ra vào thành phố cũng ngưng trệ: máy bay, đường bộ đều hủy chuyến.

Các trường học đóng cửa, hàng quán cũng thế. Còn may, đối diện khách sạn là quán cà phê New Life vẫn mở cửa, đón những du khách đang kẹt lại Đà Nẵng. Những người đồng cảnh ngộ ngồi thiền trong quán cà phê ngắm mưa bão.

Cảm nhận đầu tiên về cơn bão lớn nhất trong mười năm qua là gió. Gió liên hồi và rất mạnh, gió len qua các khe cửa nhỏ rít lên từng hồi u... u... Gió giật tung các tấm bảng quảng cáo bằng tôn và quật chúng vào tường ầm ầm. Gió giật các cành khô và cuốn chúng bay khắp mặt đất. Kế tiếp là mưa, mưa rất to và liên tục. Mỗi đợt gió qua thổi giạt mưa thành những bức màn trắng xóa chạy dọc con đường. Cây cối oằn mình trong mưa gió, cành lá cũng không chịu nỗi sức tàn phá rơi tan tác xanh những con đường.

< Bình yên và nắng đẹp trở lại trên thành phố.

Đến khoảng 10h trưa thì cơn bão lên đến đỉnh điểm và cây cối bắt đầu ngã. Quán cà phê nằm ngay mũi tàu của ngã năm Hoàng Diệu - Phan Chu Trinh và xung quanh đều toàn kính nên có thể quan sát các con đường khá rõ. Những cây to gặp gió liên tục thổi về một hướng, rễ cây không đủ sức giữ lấy thân mình nên bứt ra khỏi đất, từ từ ngã theo phương gió thổi, từ từ căng những giây điện giăng mắc xung quanh, rồi từ từ gác mình lên một bức tường xây nào đó, phá hỏng mái và một mảng tường trước khi dừng hẳn. Khoảng 130 cây lớn nhỏ bật gốc khắp các đường phố, con đường nào cũng có cây gãy đổ.

Đến tối hôm đấy, cơn bão vẫn tiếp tục hoành hành ở Đà Nẵng. Mưa gió không ngớt... những tưởng bão sẽ đổ bộ vào thành phố ngay trong đêm. Vậy mà sáng hôm sau thức dậy, trời Đà Nẵng lại trong xanh, một ngày nắng thật đẹp như chưa từng có điều gì xảy ra. Chỉ có con người là phải nai lưng ra khắc phục những gì cơn bão để lại...

Crazywolfdl - Thanglongdl forum

PHẦN 1

Đà nẳng ký sự... phần 1

"Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm, Rượu Hồng Đào chứa nhấm đã say..."

Buổi sáng thức dậy từ 7h00, chẳng là chuyến bay đi Đà Nẵng sẽ cất cánh vào lúc 8h40, đến khi lên đến sân bay mới hay chuyến bay bị hoãn đến tận 10h50. Thế là mất toi buổi sáng thứ bảy, cũng may Pacific Airline còn nhân đạo cấp cho mỗi người một phiếu ăn sáng tại nhà hàng của sân bay Tân Sơn Nhất, vừa ăn sáng- uống cà phê chờ tới giờ bay (nói thiệt là có phiếu ăn - nếu không chắc cả đời không vào cái nhà hàng này, vừa mắc lại vừa dở).

12h10, máy bay đáp phi trường Đà Nẵng, thế là mình ngang nhiên kêu taxi, "Cho về khách sạn Phương Đông !" ra dáng rất sành điệu - như là ta đây biết rành Đà Nẵng lắm vậy (mới nghe lóm mấy sếp bảo khách sạn đấy ở cũng được) - taxi chở ngay đến một khách sạn 3 sao hoành tráng ngay trung tâm thành phố, lỡ đâm lao thì phải theo lao, mình chọn phòng rẻ nhất, vậy mà hậu quả còn kéo dài đến mấy hôm sau.

Gọi điện thoại cho đứa bạn ở Đà Nẵng, vừa thông máy hắn đã bảo "Mi lộn số rồi !", lại hỏi "Mày rảnh không ?", hắn lại bảo "Chắc chắn mi lộn số rồi !", nghe phiền lòng dễ sợ :closedeyes: . Của đáng tội, cả mấy năm không gặp, không liên lạc... nghe mình gọi điện thoại mà cứ ngỡ mình nhờ vả gì  Thôi mặc xác hắn nghĩ gì, ra đây mà không có đứa nào đi chơi thì thôi ở nhà ngủ quách cho khỏe. Có được cuộc hẹn tối đi tìm hiểu "rượu Hồng Đào chưa nhấm đã say" như thế nào, mình ung dung mua bản đồ và thuê xe đi chơi.

Không biết mấy ông nhạc sĩ bảo "chưa mưa đã thấm" nghĩa là gì, nhưng mưa Đà Nẵng rất ngộ nghĩnh. Cơn mưa không nhỏ mà dai dẳng như Dalat, không chợt mưa chợt nắng như Saigon, không mưa trắng xóa đất trời như Huế, không mưa phùn gió bấc như Hà Nội; cơn mưa dai nhưng lại khi to khi nhỏ, mưa như trêu du khách, vừa quyết định bỏ áo mưa thì mưa to hạt như sắp trút một cây nước. Vội vã mặc áo mưa vào thì mưa lại bay bay như là mưa bụi. Sau một hồi vật lộn với áo mưa, bỏ mặc cơn mưa với cái áo mưa quái quỉ, mình kiếm ngay một nơi nổi tiếng để cái bụng thôi reo vui vậy.

Những người dọc đường rất nhiệt tình chỉ cho một loạt là "bà", họ còn dặn, những quán đặc sản ở đây mà không có tên một bà nào đó thì không phải là đặc sản: hải sản thì có "bà Thôi", mì Quảng "bà Ngân", bánh mì "bà Lan", chả bò "bà Hường", tré "bà Lộc", bánh ướt cuốn thịt heo "bà Mậu", bánh xèo "bà Tường"(?)... làm mình cũng thắc mắc, không biết "bà bầu" thì có đặc sản gì  Chọn ngay "bà" đầu danh sách, mình quyết định ghé vào. Quán nằm mặt tiền, khá dễ kiếm, chuyên bán hải sản tươi sống, đặc biệt có một món mà mình mới nghe tên phải phì cười "cháo cá cu". Cá cu sống ở biển, khá lớn (1-2kg một con), thịt cá mềm (không dai), ngọt nước, thơm và lại mang hơi huớm cá hồ. Trời mưa mà thưởng thức một tô cháo nghi ngút khói ăn với loại ớt xanh đặc biệt Quảng Nam: thơm, ít cay, dòn, quả thật là "thấm" cái "mưa Quảng Nam".

< Từ bãi biển Mỹ Khê nhìn về phương Bắc là núi Sơn Trà - tương truyền có ngọc, "đêm đến thường chiếu sáng xuống biển".

Thưởng thức xong các món hải sản (trong bụng thầm tâm niệm ăn gì bổ đó), mình lại tiếp tục lang thang khắp phố phường. Đường Đà Nẵng rộng, vắng và sạch. Thành phố rất ít những người bán vé số, ăn xin, đánh gìay (về điều này thì Saigon hay Dalat chắc còn lâu lắm mới làm được). Đường phố rất dễ đi, chỉ việc xác định hướng chính Đông, khi nào lạc cứ theo hướng này sẽ gặp đường Bạch Đằng chạy dọc bờ sông Hàn thì không thể lạc được.

< Cũng từ bãi biển Mỹ Khê nhìn về phương Nam là Ngũ Hành Sơn (trong hình là Thủy Sơn).

Mình phải ghen tị với cảnh quan Đà Nẵng, vị trí thật đẹp, phía Bắc thành phố là vịnh Đà Nẵng, sóng lặn biển êm, từ đây có thể ngắm cảnh mặt trời lặn về phía dãy núi mây phủ xa xa. Phía Đông là bờ biển kéo dài qua nhiều bãi tắm nỗi tiếng: bãi Bụt, Mỹ Khê, Non Nuớc..., bờ biển sạch, nước trong, cát vàng thoai thoải không qúa dốc. Xuôi về phương Nam là cụm Ngũ Hành Sơn - một biểu tượng của Đà Nẵng với 5 trái núi giữa đồng bằng bố trí theo phương vị ngũ hành. Chạy theo chiều từ Bắc Nam là con sông Hàn hiền hòa chia đôi Đà Nẵng thành 2 phần, thành phố Đà Nẵng và bán đảo Sơn Trà. Đà Nẵng hội đủ cả núi non, biển cả, sông rạch, đồng bằng... thật lý tưởng (nhưng dù sao lại không có hồ như Dalat.

< Đà Nẳng về đêm, nhìn từ núi Bà Nà.

Buổi tối, cùng đứa bạn nhâm nhi rượu Hồng Đào, một loại rượu gạo nước trong thoang thỏang hương lúa, hương trái cây... rượu nặng, đầm, dễ uống, có màu đỏ nhẹ. Nhâm nhi với món lưỡi heo cháy tỏi, quấn lá cải xanh chấm muối ớt xanh đâm nhuyễn, vị rượu, ớt, tỏi, lá cải nồng nồng quyện vào nhau thật ấm. Bây giờ chỉ còn tiếc chưa được nếm thứ rượu chuồn (mà cũng không biết là thực - không) cho trọn câu ca:

"Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đà say
Rượu chuồn
Này
Chén trăng bơi
Uống cùng Huế với
Cuộc chơi sang ngày"

Sau khi mềm môi với rượu, lại lang thang đi ngắm cầu quay, tên bình dân của cầu sông Hàn, bắc ngang dòng sông cùng tên nối hai bờ Đà Nẵng - Sơn Trà.


Cả cây cầu đặt trên một bệ xoay và treo bằng hệ thống dây văng (tương tự như cầu Mỹ Thuận). Hàng đêm, vào lúc 01h30, cầu sẽ xoay từ từ đến khi dọc theo dòng xong, tránh đường cho những ghe tàu lớn đi qua. Đến 4h00 sáng, cầu quay lại vị trí bình thường cho phép xe cộ qua lại. Ngắm cả cây cầu từ từ xoay mới thấy được sức mạnh của con người.

"Phố xưa vuốt mặt về giữa mưa chiều
Có em gái nhỏ tựa đóa hoa sen...
Nhớ nhung bỗng về làm chút mây hồng
Vẽ lên phố thị thời tuổi thơ tôi..."

Buổi sáng thức dậy, việc đầu tiên là nhìn trời, bão số 8 ngày càng gần thành phố, trời xám xịt đầy mây nhưng mưa không to. Vội vã đi Hội an, mong rằng còn chuyến tàu nào ra Cù lao Chàm.

Hội An cách Đà Nẵng khoảng 30km nhưng cũng phải mất cả 50 ngàn tiền xe khách, nếu đi 2 người thì nên đi bằng xe taxi, hợp đồng đi một chuyến chỉ tốn tám đô nhưng muốn đi khi nào thì đi. Cũng vì đi xe khách, chỉ 30km mà mất đến hai giờ, một giờ ngồi chờ xe đến trễ, lại mất thêm nửa tiếng để xe dừng cho mấy khách nước ngoài ngắm cảnh Ngũ Hành Sơn ".

"Một hôm bước qua thành phố lạ, thành phố đã đi ngủ trưa...", phố phường vắng lặng, chỉ còn lưa thưa khách du lịch lang thang trên phố. Đặc biệt là toàn khách nước ngoài, nhiều đến nỗi các anh xích lô cũng chỉ có toàn tờ 1 đô để trả tiền thối.

Hội An rất nhỏ, chỉ cần đi bộ khoảng hai giờ là đã hết mọi con đường. Những địa điểm cần tham quan lại tập trung trên một vài con đường trung tâm. Nhiều nhất là đường Trần Phú - chính là phố cổ nổi tiếng, nơi những người Trung Hoa sinh sống. Ở đây có thể thấy rất nhiều nhà có kiến trúc của người Hoa, các hội quán Triều Châu, Phúc Kiến, Hải Nam, Quảng Triệu... nơi gặp gỡ, họp mặt của những người Hoa đồng hương xa xứ.

Hội An có sáu món ăn đặc sản, trong đó có bốn món nổi tiếng lại chỉ duy nhất của một quán có lịch sử cả trăm năm, quán Vạn Lộc. Đầu tiên là món bánh vạc, còn có tên tiếng Anh là White rose, bánh làm từ bột gạo trong vắt, ở giữa điểm một miếng nhân thịt nho nhỏ, tròn tròn trông như một bông hoa hồng trắng (nhiều người bảo rằng bánh vạc có hình bán nguyệt - hình như không phải kiểu của Hội An), chấm bằng nước mắm ngọt với hành phi. Món này sẽ ngon hơn khi dùng kèm với chả vì bảng thân bánh chỉ là một miếng bột - mà nhân thịt lại rất khiêm tốn.

Hoành thánh của quán làm rất vừa miệng, đây là món đặc trưng của người Hoa, nhưng không như ở các địa phương khác. Hoành thánh ở đây được gấp thành miếng tam giác chứ không túm lại, chiên giòn xếp lên dĩa và tưới nước sốt cà chua - cật. Miếng bánh giòn, ngấm một nữa nước sốt vừa giòn lại vừa dai.

Một món không thể thiếu nếu đến Hội An: cao lầu. Quả thật dù đã ăn ở nhiều nơi tại Saigon, mỗi quán đều trưng bảng chính gốc Hội An. Nhưng không đâu ngon bằng ở đây, cũng như là đã nói thịt chó thì phải là Nhật Tân, rắn phải là Lệ Mật vậy...

Thịt heo được ướp một vị thuốc bắc nào đó không thể lẫn được, sợi mì màu vàng hoe (không giống như sợi mì quảng), ăn với đủ 12 vị rau: thơm, quế, răm, đắng, ngò, giá, xà lách, diếp cá, cải con, bắp chuối, dưa leo, khế chua. Nuớc chan cũng có vị đặc biệt và phải ăn thật khô mới ngon.

Một món khác cũng tạo nên hương vị riêng của Hội An - cơm gà. Dù cho cả thế giới đang họp bàn vì đại dịch cúm H5N1, cũng không ngăn mọi người thưởng thức một dĩa cơm gà hấp dẫn như thế này đâu.
Ngược với những món có phần cầu kỳ trên, Hội An còn có một món dân dã. Đi về phía tây phố cổ rồi băng qua cầu Cầm Nam để vào huyện đảo cùng tên. Vừa băng qua khỏi cầu là gặp ngay một loạt quán bán món bánh đập. Bánh là sự kết hợp giữa một bánh tráng nuớng giòn và một miếng bánh uớt mềm - mát chồng lên nhau, khi ăn đập cho bánh tráng vỡ ra, xé từng miếng một chấm với mắn nêm tỏi ớt. Món ăn mộc mạc như những người xứ Quảng và mang hương vị cứu đói hơn là thưởng thức.

Tiếp phần 2

Crazywolfdl - Thanglongdl forum

Nước mắm – hồn Biển, hồn Việt

Nếu món ăn Tây tự hào vì các loại nước xốt, món nào phải đúng xốt đó, thì người Việt cũng không kém phần cầu kỳ, tinh tế trong chén nước chấm.
Trong các loại nước chấm thì nước mắm là thứ nước chấm chủ đạo của món ăn Việt. Nếu kể tới những thứ nước chấm khác nữa thì danh sách chắc chắn phải dài không thua xốt Tây.
Nước mắm Việt Nam làm từ cá biển đã vang danh với mùi vị đặc trưng. Đó chính là một phần của đất nước, con người là hương vị quê nhà trong ký ức không thể phai mờ của từng người Việt

Khẩu vị nước mắm ba miền.

Khẩu vị của nước mắm nguyên chất, ở cả ba miền không khác nhau bao nhiêu. Nhưng chuyển sang nước mắm pha thì bắt đầu có sự khác biệt rõ nét.

Miền Bắc thích nước mắm pha loãng với nước thêm giấm, chanh và ít đường. Nhưng bí quyết ở chỗ nước để pha nước mắm nếu muốn ngọt đậm phải dùng đúng thịt thăn heo nấu hớt bọt thật trong, nếu có thêm con tôm he cho vào nước càng thanh hơn. Rồi dùng nước này pha với nước mắm ngon và các thứ đã kể trên.
Nam bộ thì dùng nước dừa xiêm, trái dừa phải vừa nạo, non quá nước chua, còn để già rám nước sẽ chát.

Mang nước dừa nấu cô với ngọn lửa riu riu còn hai phần ba hoặc phân nửa là vừa, dĩ nhiên là khi nấu phải hớt bọt cho trong nước. Sau đó dùng nước dừa pha với nước mắm và chanh, đường.
Trừ nước mắm pha với nước luộc tôm của Huế để ăn bánh nậm, bèo, bột lọc… còn lại khẩu vị các nơi khác ở miền Trung thích giữ sự đậm đà của nước mắm nên chỉ cho ít chanh, đường mà không thêm nước để pha loãng. Một số địa phương cũng có nước mắm pha, chủ yếu để làm giảm độ mặn và tăng thêm hương vị chứ không pha loãng như hai miền kia. Như nước mắm ngò của Nha Trang, người ta dùng ngò rí giã nhuyễn rồi mới cho nước mắm, chanh, đường vào. Đặc biệt ớt cho vào chén nước mắm ngò phải là ớt hiểm còn xanh thì chén nước mắm mới thơm nồng, xanh biếc một màu.

Vùng Phan Thiết thì có nước mắm cà và nước mắm thơm. Cà lựa trái chín mọng, luộc qua nước sôi, bỏ hạt và lớp vỏ ngoài. Rồi cho vào cối quết với ớt sừng, tỏi thật mịn, sau đó cho nước mắm và đường vào. Nước mắm cà đặc sắc nhờ độ xốp và sánh như một món xốt màu đỏ cam bắt mắt. Nước mắm thơm khi chế biến phải chọn trái thơm chín vàng, vì thơm chín vị chua, ngọt, mùi thơm lẫn màu sắc vừa tới nhất. Vắt nước thơm, nấu sôi hớt bọt thật kỹ. Lúc nước thơm sóng sánh thì cho nước mắm, đường vào đánh đều là được. Chén nước mắm ánh màu vàng nền nã toả hương thơm ngan ngát.

Ớt là gia vị không thể thiếu trong chén nước mắm của người Việt. Còn tỏi thì tuỳ ý thích, đa số nước mắm pha có đủ cả hai vị. Nhưng cách cho ớt vào chén nước mắm pha ở ba miền khác nhau chút ít. Miền Bắc thường cắt từng khoanh ớt đều tăm tắp cho vào nước mắm. Miền Trung giằm ớt khi ăn để tận hưởng mùi cay nồng của ớt hoà cùng nước mắm. Còn Nam bộ thì giã hoặc băm nhuyễn ớt để lấy vị cay và màu đỏ giúp chén nước mắm thêm hấp dẫn.

Nước mắm không làm từ cá biển.

Ngoài nước mắm làm bằng cá biển, một số vùng nhờ sự ưu đãi của thiên nhiên với nguồn sản vật dồi dào, người dân địa phương còn chế biến nước mắm tôm, nước mắm mực, nước mắm cua đồng, nước mắm cua gạch son…
Chẳng hạn nước mắm cua đồng của vùng Sóc Trăng. Hàng năm vào tháng 5 âm lịch, nước vừa nổi ngập đồng là lúc cả xóm làng rủ nhau đi bắt cua. Tối đến cua đồng bắt cặp đen nghẹt cả mặt ruộng trống đang chờ sạ lúa, cua bắt đến lúc mỏi tay, không còn thùng chứa nữa thì ngưng. Cua mang về bóc mai rửa sạch, giã nhỏ trộn với tỏi, thính gạo, đường, muối hột rồi nhận vào diệm hoặc thau đem phơi nắng khoảng tuần lễ.

Lúc cua trở màu đỏ au thì đem nấu nước mắm. Công đoạn nấu rất quan trọng, tốn cả ngày trời, phải hớt thật sạch bọt và xác cua thì nước mắm mới để được lâu. Nước mắm nấu xong có màu đỏ cánh gián trong vắt, vị ngọt đậm, mùi khá nặng không thể lẫn với bất cứ thứ nước mắm nào khác. Nước mắm cua đồng dùng để nêm nếm, ăn với canh chua cá lóc… ngon hết biết.

Nước mắm cua gạch son miệt U Minh, là một kiểu nước chấm tươi quá xá cầu kỳ. Từ khi muốn ăn cho đến khi được ăn phải chờ mất đúng một tuần. Cua gạch son rửa sạch, bỏ vào hũ, rồi muối đúng bảy ngày. Sau đó lấy ra đánh tan gạch cua với lòng đỏ trứng gà, đường, trộn với thịt cua được lấy từ con cua đã muối.
Một con cua chỉ làm được bốn chén nước chấm nhỏ, do đó khi được chia phần, mạnh ai nấy “ôm” chén nước mắm của mình chấm với bánh tráng cuốn, vì muốn có chén thứ hai thì ráng… chờ 7 ngày nữa. Nước chấm cua gạch son không thể làm nhiều để dành được, vì sang ngày thứ tám thì chúng chuyển mùi, đổi vị để trở thành mắm như ba khía.

Mắm nào món đó

Canh chua dứt khoát phải ăn với nước mắm y, có khi cho chút chanh, ớt, nếu dùng bất kỳ thứ nước chấm nào khác cũng đều hỏng. Bánh cuốn, chả giò, bánh xèo, cơm tấm phải ăn với nước mắm pha chua ngọt. Nước mắm ngò, nước mắm cà, nước mắm thơm xem ra có duyên nợ với cá biển, mực, ốc vì nó làm tăng hương vị hải sản lại dễ tiêu hoá. Món cá thì lại khác, mỗi loại cá đều có một thứ nước mắm khác nhau. Cá trê nướng thì có nước mắm gừng, cá rô thì nên ăn bằng nước mắm xoài, hay nước mắm me thì chuyên trị các món lươn…

Thử dùng cá trê nướng chấm nước mắm chua ngọt xem, miếng cá trở nên nhàn nhạt, xam xảm, cái mùi cá trên sau bữa ăn cứ ám ảnh khẩu vị thật khó chịu. Còn lỡ dùng nước mắm gừng với cá hú, cá tra thì… khó lòng nuốt nổi.

Cái hồn của món ăn Việt chính là nước mắm. Nấu phải nêm bằng nước mắm, cá kho, thịt kho ướp bằng nước mắm, chiên, xào, nướng, luộc… với bất cứ món ăn nào cũng phải có nước mắm. Nước mắm đã thấm vào huyết quản của mỗi người từ thuở bé thơ cho đến lúc trưởng thành, nó đã hình thành và ảnh hưởng sâu sắc đến khẩu vị của từng người. Cho dù đi bất cứ đâu họ không thể nào quên được hương vị đậm đà tinh tế trong chén nước mắm quê nhà. Đó chính là một phần của đất nước, con người là hương vị quê nhà trong ký ức không thể phai mờ của từng người Việt.

Nguồn: SGTT, ảnh internet

Nơi cuối trời Tây Bắc Sìn Hồ

Sìn Hồ là huyện nằm ở giữa tỉnh Lai Châu, phía bắc giáp Vân Nam - Trung Quốc, phía nam là huyện Tủa Chùa, phía đông là huyện Phong Thổ, phía tây là huyện Mường Tè. Huyện có diện tích 1.746km2 và dân số là 56.000 người.
Huyện lỵ là thị trấn Sìn Hồ nằm cách thị xã Lai Châu 60km về hướng tây. Ngoài ra còn có 22 xã: Pa Tần, Nậm Ban, Hồng Thu, Phìn Hồ, Tả Phìn, Phăng Xô Lin, Sà Dề Phìn, Tả Ngảo, Làng Mô, Tủa Sín Chải, Ma Quai, Nậm Tăm, Nậm Cha, Noong Hẻo, Pu Sam Cáp, Căn Co, Nậm Mạ, Nậm Cuổi, Nậm Hăn, Lê Lợi, Chăn Nưa, Pú Đao.

Thị trấn Sìn Hồ cách trung tâm tỉnh Lai Châu trên 60 km về phía tây. Sìn Hồ vốn được coi là nóc nhà của tỉnh Lai Châu, với khí hậu tương đồng với thị trấn Sa Pa (Lào Cai ) quanh năm mát mẻ và nhiều giống hoa, quả ôn đới đặc sắc. Sìn Hồ là một bản gồm nhiều dân tộc khác nhau cùng cư trú. Tại bản Sìn Hồ có phiên chợ họp vào các ngày chủ nhật trong tuần. Nếu đúng dịp, du khách được chiêm ngưỡng một bức tranh đầy sắc màu trong phiên chợ của người dân vùng núi cao.

Mây núi Sìn Hồ

Đường vào huyện Sìn Hồ ngoắt ngoéo dốc lên dốc xuống đến chóng mặt. Con đường như một dải lụa ngoằn ngoèo xuyên qua đại ngàn và những dãy núi đá cao ngất trời. Mỗi khúc cua, mỗi cung đường, mỗi mép vực đều để lại nhiều ấn tượng về một vùng đất hàm chứa nhiều điều hấp dẫn. Mỗi khi vào những đoạn dốc cua tay áo trong cái không gian mù mù sương phủ càng làm tăng cảm giác ớn lạnh trên đường.

Bên những vách đá cao sừng sững dài ngút tầm mắt, sương giăng khắp lối, ta có cảm giác như có thể nắm được từng đụn mây trắng lững lờ bay qua trước mắt. Xen lẫn giữa màu xanh ngút ngàn của rừng già là các loài hoa rừng đang vươn mình khoe sắc. Sắc tím của hoa phong lan, đỏ thắm của hoa đào, màu trắng tinh khôi của hoa mơ như dệt nên một bức tranh đa màu sắc giữa trùng điệp núi non.

Thị trấn Sìn Hồ thực chất là một thung lũng nhỏ có những thửa ruộng bậc thang uốn lượn tựa làn sóng nhấp nhô giữa biển khơi. Lên Sìn Hồ, phải gặp được phiên chợ Sìn Hồ mới thấy hết muôn hình muôn vẻ đặc sắc của đời sống người dân nơi đây. Tất cả hợp thành một bức tranh đầy màu sắc và ngập tràn thanh âm sống động của đời sống.

Chợ Sìn Hồ dập dìu làn điệu dân ca Mông

Chợ Sìn Hồ, chỉ họp vào ngày chủ nhật. Chợ được coi là sầm uất nhất vùng, có một trung tâm bán buôn, bán lẻ thực phẩm, đồ công nghệ, đồ điện dân dụng gia đình. Trong chợ còn nhiều hàng xén bán nhiều dép xăngđan nhựa, giầy vải và kim chỉ thêu. Ở đây bán cả các loại phong lan và một cửa hàng lớn bán đồ lưu niệm cho khách du lịch. Chợ Sìn Hồ còn bày bán đủ các thứ hàng hóa thổ cẩm…

Lệ thường, chợ bắt đầu họp vào sáng thứ bảy, chủ yếu thu hút người bản địa sống xung quanh thị trấn, qua ngày chủ nhật chợ sẽ đông, nhộn nhịp hơn với dòng người từ các bản làng xa xôi đổ về. Trong đó có người Mông đỏ vùng Chăn Lưa, Làng Mô hay người Lự, Dao ở Phăng Xô Lin, người Mông hoa, Phú Lá tận xã Pu Sam Cát, cách xa thị trấn Sìn Hồ một ngày đường, thảy đều góp mặt. Tất cả tạo nên buổi chợ phiên xôn xao, tràn ngập làn sóng hoa văn thổ cẩm muôn màu.

Chợ ở nơi cuối trời Tây Bắc rất đặc sắc, người ta đến chợ không chỉ để mua hàng mà còn giao lưu văn hóa. Vào các ngày chợ phiên, phụ nữ dân tộc Dao đỏ, người Mông, người Phù Lá, người Sila, Lào, người Cống xuống chợ xúng xính trong bộ váy thổ cẩm sặc sỡ. Tiếng nói tiếng cười sôi nổi, giòn tan bên những quán thịt trâu quấn lá lốt. Những anh thanh niên và đàn ông trung niên vây chặt hàng quán dê hấp, lợn bản, cá suối, xôi nếp nương, nhất là quanh chảo thắng cố…Giữa không gian mênh mông của miền sơn cước, đâu đó lại vang lên một bài dân ca Mông dập dìu khiến ai cũng thấy say lòng!

Tắm lá thuốc kiểu “đế vương”

Đêm ở thị trấn Sìn Hồ xuống nhanh và cái lạnh cũng ùa theo nhè nhẹ. Người dân Sìn Hồ mách nước: “Đã ở đây mà không thử tắm đế vương một lần thì thật phí”.
Đi tắm đế vương, khách được mời vào một trong những căn phòng nhỏ, trút bỏ hết mọi xiêm y, ngồi ngâm mình trong một chiếc thùng gỗ, trong đó chứa một loại nước thuốc đen sánh, ngập đến tận cổ, thơm nồng ngai ngái, nóng ran người.

Nồi nước thuốc đang sôi sùng sục đun bằng củi đặt ngay đầu phòng được chế từ trên 10 loại cây thuốc hái từ trên núi, chỉ có 2 vị gừng và sả là trồng ngay trong vườn. Cảm giác sau ít phút ngâm mình là trạng thái say chếng choáng rất dễ chịu, cơ thể đang đau mỏi như thể đang nhão chảy ra, lâng lâng dường như vô cảm trong làn nước nóng thơm ngào ngạt.

Khi nước thuốc bắt đầu ngấm vào da thịt, hơi nóng tỏa ra làm cơ thể như đang tan ra trong râm ran, rạo rực.  Nước lúc ấy không còn là nước nữa, mà là hồn cốt của hơn mười loại lá thuốc quý của cao nguyên Sìn Hồ. Tinh dầu đặc quánh của mười loại lá pha với rượu ngâm gừng, điểm xuyết thêm mấy lá chanh và sả trồng ở vườn nhà, khiến cho thùng nước tắm ngào ngạt mùi hương bốc lên trong làn hơi mờ đục. 

Trước khi bước vào thùng thuốc, bao giờ khách cũng hướng dẫn: “Đứng vào thùng, từ từ ngồi xuống cho đến khi nước ngập đến cổ, nếu thấy chếnh choáng thì đứng đậy, vén rèm để hít thở không khí bên ngoài”... Sau chừng 30- 40 phút ngâm mình đến say chếng choáng, du khách được mời lên nhà trên để bước vào giai đoạn xoa bóp, bấm huyệt do một người đàn ông chừng 50 tuổi, có gương mặt chất phác, điềm đạm rất dễ gần (đặc trưng của đồng bào dân tộc thiểu số Tây bắc).

Đó là ông Sùng A Páo, người dân tộc Mông sinh ra trên vùng cao nguyên này. Nhiều người nói ông Páo có đôi "bàn tay vàng", quả không sai khi nằm sấp mình tận hưởng những ngón tay của ông di trên các huyệt đạo khắp cơ thể: Bắt đầu từ hai bên thái dương, dưới quai hàm, dọc sống lưng...cho tới các đầu ngón chân, ngón tay.

< Khách tắm thuốc nhưng phụ nữ dân tộc Lự tại Sìn Hồ lại có phong tục tắm tiên. Ảnh H.C.H - 13.6.2008

Mỗi ngón tay của ông Páo dường như có mắt, khi bấm vào làm cho nơi đó đau nhói đến quằn mình, sau đó tê đi và lan đều xung quanh khiến cho người được bấm huyệt có cảm giác như toàn bộ cơ thể như tan ra rồi sắp xếp lại như thể hồi sinh vậy.
Cảm giác thú vị nhất là cú hất vào lưng ngoạn mục như "truyền công lực", khiến cho khách bật tung người nhỏm dậy đã kết thúc công đoạn quan trọng nhất này.

Tìm hiểu về ông chúng tôi được biết nhà danh y này sinh ra trong một gia đình có nghề bốc thuốc, bấm huyệt gia truyền. Ông được thừa hưởng những bài thuốc, phương thức chữa bệnh theo y học cổ truyền của dân tộc Mông. Những ngày trong quân ngũ, vốn kiến thức cha truyền con nối được phối hợp với các ngón võ của lực lượng Bộ đội biên phòng được ông tổng hợp thành một phương thức chữa bệnh qua xoa bóp, bấm huyệt riêng... Sau công đoạn xoa bóp- bấm huyệt, du khách sẽ được mời uống một cốc nước thuốc nóng, nấu từ các vị thuốc dùng cho nước tắm. Sau cứ đến Sìn Hồ lại nhớ ngay đến tắm lá thuốc kiểu “đế vương”.

Theo Yeudulich.vn, TTXVN, internet

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Bãi Cháy - Quảng Ninh

Bãi Cháy là một bãi tắm nhân tạo với bãi cát dài hơn 500m, rộng 100m. Hàng ngày vào buổi sáng sớm hay chiều tà, hàng ngàn người xuống đây tắm, bãi tắm trở nên náo nhiệt lạ thường.

Theo truyền thuyết xưa, Bãi Cháy chính là nơi đoàn thuyền lương của quân Nguyên Mông do Trương Văn Hổ cầm đầu vào xâm lược Việt Nam đã bị Trần Khánh Dư cùng quân dân nhà Trần thiêu cháy và bị dạt vào bờ.

Do nhiều thuyền giặc bị cháy, gió Đông Bắc lại thổi tạt lửa vào bờ phía tây Cửa Lục làm cháy luôn khu rừng đang hanh khô. Khu rừng bị cháy đó thành Bãi Cháy ngày nay.

Một truyền thuyết dân gian lại cho rằng trước đây tầu thuyền thường neo đậu vào bãi biển phía tây Cửa Lục.

Dưới đáy và bên sườn thuyền thường có con hà bám vào rất chắc có thể ăn hỏng thuyền vì thế dân chài phải lấy lá phi lao đốt xung quanh. Từ bên phía Hòn Gai và các nơi khác nhìn vào đó luôn luôn thấy lửa cháy rực lên nên gọi nơi này là Bãi Cháy.
Bãi Cháy quanh năm đón gió biển từ ngoài vịnh thổi vào. Đặc điểm địa hình là một dải đồi thấp chạy thoai thoải về phía biển, kéo dài hơn 2km ôm lấy hàng thông cổ thụ, nằm xen là những khách sạn, những biệt thự nhỏ kiến trúc riêng biệt.
< Cầu Bãi Cháy.

Bên con đường trải nhựa, sát bờ vịnh là dải cát trắng và hàng phi lao xanh mát, những hàng quán nhỏ xinh ẩn mình dưới những tán phi lao. Tắm biển xong du khách có dịp thưởng thức các món đặc sản chế biến từ hải sản.

Gió biển ở đây như bàn tay thần kỳ mơn man xua đi nỗi ưu tư, phiền muộn.
Hiện nay công ty quốc tế Hoàng Gia đã đầu tư nhiều dịch vụ vào khu bãi biển này. Khu du lịch Bãi Cháy được qui hoạch thành một khu du lịch đẹp nhất thành phố Hạ Long bao gồm nhà hàng, nhà biểu diễn múa rối nước và ca nhạc dân tộc, công viên quốc tế Hoàng Gia, dịch vụ lướt ván và đi mô tô trên biển.

Theo Vnexplore

Việt Nam theo địa giới hành chính

Khái quát Địa lý Việt Nam

Tên nước: CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Thủ đô: Hà Nội
Vị trí địa lý (đất liền):
Kinh độ: từ 102o O9’ đến 109o 30’ Đông
Vĩ độ: từ 8o10’ đến 23o24’ Bắc
Diện tích đất liền : 331.690 km2
Khoảng cách (đường chim bay) giữa hai điểm cực nam và bắc: 1.650 km
Khoảng cách Đông-Tây tối đa: 600 km (Bắc Bộ), 400 km (Nam Bộ); tối thiểu: 50 km (Quảng Bình, Trung Bộ).
Dân số: Hơn 80 triệu người (2002) trong đó nữ chiếm 51%, nam 49%.

Việt Nam có hình chữ S nằm ở phía đông bán đảo Đông Dương, giữa vùng Đông Nam á, phía Bắc giáp Trung Quốc, phía Tây giáp Lào và Campuchia, phía Đông và Nam giáp biển. Phần lớn diện tích lãnh thổ Việt Nam có địa hình đồi núi tập trung ở phía Bắc và phía Tây; các đồng bằng nằm chủ yếu ở phía Đông và phía Nam lãnh thổ. Vùng biển của Việt Nam chiếm diện tích khoảng 1.000.000 km2, bờ biển trải dài hơn 3000 km, nằm dọc biển Đông của Thái Bình Dương.

Đặc điểm địa lý:

+ Núi, đồi: Núi và cao nguyên chiếm 3/4 diện tích lãnh thổ. Hệ thống núi kéo dài từ biên giới Tây- Bắc đến phần đông của Nam Bộ, dài tổng cộng 1.400 km.
Đỉnh núi cao nhất: Fan Si Pan cao 3.143 m.
+ Đồng bằng:
- Đồng bằng sông Hồng: 15.000 km2.
- Đồng bằngsông Cửu Long: 40.000 km2.
+ Những sông chính: Tổng chiều dài các con sông là 41.000 km với tổng lưu lượng gần 300 tỷ m3 nước và 3.100 km kênh rạch.
- Sông Hồng dài 1.149 km trong đó 510 km chảy trên lãnh thổ Việt Nam.
- Sông Mê kông (Cửu Long) dài 4.220 km trong đó 220 km chảy trên lãnh thổ Việt Nam.

Đặc điểm khí hậu:

Việt Nam hoàn toàn nằm trong vùng nhiệt đới gió mùa với các đặc điểm khí hậu nóng ẩm, mưa nhiều và mưa theo mùa.
+ Nhiệt độ:
+ Lượng mưa: (trung bình trong năm)
       - Hà Nội : 1.763 mm.
       - Huế : 2.867 mm.
       - Tp Hồ Chí Minh : 1.910 mm.
+ Độ ẩm trung bình vượt 80%, thậm chí 90% trong mùa mưa và thời kỳ có mưa phùn.

Giao thông:

+ Đường bộ: 86.327 km (1995); Khoảng cách chính (đường bộ):
       - Hà Nội-TP Hồ Chí Minh : 1.738 km
       - Hà Nội-Điện Biên Phủ : 474 km
       - Hà Nội-Hải Phòng : 102 km
       - Hà Nội-Huế : 654 km
+ Đường sắt: 3.219 km (1995), gồm 5 tuyến.
+ Đường hàng không: Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (VietnamAirlines) có 17 đường bay quốc tế, và 16 đường bay nội địa. Các sân bay lớn: Nội Bài (Hà Nội), Tân Sơn Nhất (TP.HCM) , Đà Nẵng, Phú Bài (Huế), Cát bi (Hải Phòng), Điện biên (Lai châu), Vinh (Nghệ An), Nha Trang, Cần Thơ...
+ Một số cảng biển chính: Hòn Gai, Hải Phòng, Đà Nẵng, Qui Nhơn, Cam Ranh, Vũng Tàu, Sài Gòn ...

Các đơn vị hành chính:
Gồm 64 tỉnh và thành phố trực thuộc trung ương (Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Hải Phòng, Đà Nẵng).
Trong ngoặc phía dưới là mã vùng điện thoại, biển số xe

Miền Bắc:

ĐB. Sông Hồng
- Hà Nội (04, 29-33)
- Hà Nam (0351, 90)
- Hưng Yên (3321)
- Hải Dương (0320, 34)
- Hải Phòng (031, 16)
- Nam Định (0350, 18)
- Ninh Bình (030, 35)
- Thái Bình (036, 17)

Tây Bắc Bộ
- Điện Biên (023)
- Hòa Bình (018, 28)
- Lai Châu (023, 27)
- Sơn La (022, 26)

Đông Bắc Bộ
- Bắc Cạn (0281, 97)
- Bắc Giang (0240)
- Bắc Ninh (0241)
- Cao Bằng (026, 11)
- Hà Giang (019, 25)
- Lào Cai (020, 24)
- Lạng Sơn (025, 12)
- Phú Thọ (0210, 19)
- Quảng Ninh (033, 14)
- Thái Nguyên (0280, 20)
- Tuyên Quang (027, 22)
- Vĩnh Phúc (0211, 88)
- Yên Bái (029, 81)

Miền Trung:

Bắc Trung Bộ
- Hà Tĩnh  (039, 38)
- Nghệ An  (038, 37)
- Quảng Bình (052, 73)
- Quảng Trị (053, 74)
- Thanh Hóa (037, 36)
- Thừa Thiên - Huế (054, 75)

Nam Trung Bộ
- Bình Định (056, 77)
- Bình Thuận (062, 86)
- Đà Nẵng (0511, 43)
- Khánh Hòa (058, 79)
- Ninh Thuận (068,85)
- Phú Yên (057, 78)
- Quảng Nam (0510,92)
- Quảng Ngãi  (055, 47)

Tây Nguyên
- Đắc Lắc (050, 47)
- Đắc Nông (050)
- Gia Lai (059, 82)
- Kon Tum (060, 81)
- Lâm Đồng (063, 49)

Miền Nam

Đông Nam Bộ
- Đồng Nai  (061, 60)
- Bà Rịa - Vũng Tàu  (064, 72)
- Bình Dương  (0650, 61)
- TP. Hồ Chí Minh  (08, 50-59)
- Tây Ninh (066, 70)

ĐB. Sông Cửu Long
- An Giang (076, 67)
- Bạc Liêu (0781, 94)
- Bến Tre (075, 71)
- Cà Mau (0780, 69)
- Cần Thơ (071, 65)
- Đồng Tháp (067, 66)
- Hậu Giang (071,95)
- Kiên Giang (077, 68)
- Long An (072, 62)
- Sóc Trăng (079, 83)
- Tiền Giang (073, 63)
- Trà Vinh (074,84)
- Vĩnh Long (070, 64)

Theo Mangdulich

Bản đồ Việt NAM khổ rộng