Hiển thị các bài đăng có nhãn Đèo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đèo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

Thơ mộng một chuyến đèo Le

Từ ngã ba Hương An (Quế Sơn, Quảng Nam), theo hướng tây, qua thị trấn Đông Phú sẽ gặp đèo Le. Đèo Le nằm giữa hai xã Quế Long (Quế Sơn) và Quế Lộc (Nông Sơn), tỉnh Quảng Nam.

Bên kia đèo Le, những cái tên Đại Bình (hay Đại Bường), Trung Phước, Hòn Kẽm Đá Dừng, Dùi, Chiêng, Tí, Sé… bao giờ cũng gợi chút phiêu bồng trong khách lãng du. Nơi đây có phong cảnh sơn thủy hữu tình với suối Mát nước trong vắt, khung cảnh hoang sơ và đặc biệt là có món gà luộc ngon nổi tiếng.
Đèo Le đêm trăng vọng lời mẹ hát...
Câu hát ngàn năm mãi ru lòng tôi...

Ngay đỉnh đèo có một con suối nước trong xanh, mát lạnh. Mỗi khi ngồi nghỉ mệt tại đây khách bộ hành thường hay vốc làn nước trong xanh kia rửa mặt thấy mát lạnh vô cùng nên người ta đặt tên là suối Mát.

Còn tên đèo Le là do ngày xưa, đường sá khó khăn, người dân hai bên muốn thăm viếng nhau phải vạch rừng, lội bộ, leo lên đến đỉnh thì mết quá... le lưỡi thở phì phò nên đèo được đặt tên là đèo Le. Điều hấp dẫn nhất khi chọn đèo Le nghỉ dưỡng chính là khung cảnh thiên nhiên nơi đây còn khá hoang sơ.

Suối Mát nổi tiếng với nguồn nước trong lành, mát rượi nằm trên đỉnh đèo Le. Muốn sử dụng nguồn nước này, du khách không phải vất vả leo lên tận đỉnh đèo như trước đây bởi bây giờ đã có một quần thể dịch vụ du lịch gồm hồ tắm, phòng nghỉ dưỡng luôn sẵn sàng phục vụ. Sau này khi khách du lịch về nhiều con suối nhỏ ngày xưa không đủ cho khách đắm mình nên người ta đã xây 1 hồ bơi rộng giữa lưng chừng núi.

Cả hai hướng đèo Le đều có những quán ăn đề bản "Đặc sản gà tre đèo Le" nhưng quán nổi tiếng và đông khách nhất là quán ngay đỉnh. Quán được dựng sát bên cạnh con suối nước mát, bây giờ đã khang trang thoáng đãng hơn xưa nhiều với khách vào ra tấp nập

Du khách có thể tắm nơi đầu nguồn suối Mát hoặc bơi lặn trong hồ tắm rộng, xây lưng chừng đèo với nguồn nước được dẫn từ suối về. Được vẩy vùng trong làn nước mát nơi đèo cao trong khung cảnh thiên nhiên kỳ thú, bao mệt mỏi và âu lo đời thường của du khách sẽ như tan biến.

Sau khi lội bộ, tắm mát, nghỉ ngơi, du khách sẽ thưởng thức những món ăn đặc sản, trong đó độc đáo hơn cả là món gà đèo Le. Gà luộc ở đây là những chú gà ta được chăn thả quanh đồi, sau khi làm sạch, gà được bỏ vào nồi nước đang sôi để luộc chín. Vớt gà ra, người ta nhanh tay đổ gạo, đậu xanh vào nồi nước luộc để có món cháo gà thơm ngon.

Thịt gà có thể xé nhỏ trộn với rau răm, muối tiêu, chanh..., hoặc để nguyên con cho thực khách tự tay xé nhâm nhi thưởng thức. Món cháo được múc ra sau cùng, vị thơm, ngọt của gà quyện với vị cay cay, nồng nồng của rau răm, của ớt rừng giữa một không gian mênh mông lộng gió mát mẻ, bên tai là dòng suối chảy róc rách càng làm cho bữa ăn thêm thi vị.

Nhiều du khách ở đây thắc mắc tại sao gà đèo Le lại ngon đến vậy? Không ai lý giải được nhưng nhiều người tin rằng, chính nhờ nguồn nước của suối Mát nên thịt gà mới mềm và thơm như vậy, bởi nhiều người sau khi ăn xong còn mua gà sống về nhà nhưng khi luộc vẫn không thể ngon bằng ăn tại đèo Le. Tiếng lành đồn xa, món gà luộc đèo Le đã trở thành đặc sản nơi đây. Thương hiệu gà đèo Le đã vượt qua ranh giới huyện miền núi Quế Sơn, được nhiều nhà hàng vùng xuôi và thành phố lớn tìm mua, quảng bá, lôi cuốn thực khách.

Hãy đến với đèo Le nếu có dịp về Quảng Nam, ngoài việc thưởng thức món gà luộc "có một không hai" này các bạn sẽ có được những phút giây thư giãn giữa một không gian hoang sơ đầy thi vị của núi rừng xứ Quảng.

Gà luộc đèo Le

Du lịch, GO! tổng hợp, ảnh Phuot.com

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Chuyện đèo Thung Khe

Đèo Thung Khe ở Quốc lộ 6, tỉnh Hòa Bình. Đèo Thung Khe rất đẹp nhưng cũng rất nguy hiểm do dốc, đá lở thường xuyên và những khúc cua chóng mặt nối tiếp nhau xuất hiện.

Đến đỉnh đèo Thung Khe ở độ cao khoảng 1.000m so với mực nước biển. Tại đây có vài dãy quán lợp lá, vốn là những chiếc bàn được ghép lại từ những cây gỗ xù xì bên đường bày bán mía, cơm lam, rêu đá, rau rừng... Bạn có thể dừng lại để thưởng thức món ngô luộc, mía luộc, ăn cơm lam chấm vừng dân dã, hấp dẫn.

Ngoài là điểm dừng chân lý tưởng ra, bạn có thể mua vài thứ về làm quà, chỉ với vài thân cây trần trụi làm giá treo những nhánh lan rừng, cải mèo, hoa lạ, dứa rừng chữa bệnh dạ dày cho khách vãng lai đem về làm quà cho Hà Nội. Một nét đặc sắc riêng của bà con dân tộc Mường.

Đỉnh đèo Thung Khe là nơi khách du lịch có thể cảm nhận không khí mát mẻ rất đặc trưng của Mai Châu. Từ đỉnh Thung Khe, bạn có thể trải mắt ngắm toàn bộ thung lũng dưới chân đèo, đưa mặt đón những đợt gió mát lồng lộng, có thể nhìn thấy những thảm xanh mướt đầy sức sống. Đây là một trong những nơi ngắm cảnh đẹp nhất tỉnh Hòa Bình.

Thung lũng Mai Châu hiện ra dưới chân đèo Thung Khe trong ánh đèn nhìn xa như hàng nghìn ngọn lửa đang âm ỉ cháy. Bản Lác văng vẳng tiếng cồng chiêng. Xuýt xoa bên nồi lẩu gà bốc khói cùng những chén trà xanh.

Vượt đèo Thung Khe ban đêm vào mùa lạnh là một trải nghiệm khó quên cho bất kỳ tài xế hoặc du khách nào, với màn sương phủ kín kèm cái lạnh buốt đến tê người, tầm nhìn xa bị hạn chế không quá 3m. Vượt đèo Thung Khe khi ánh sáng duy nhất chỉ là đèn xe của chính mình hoặc của những xe tải, xe khách đi ngược chiều. Thung lũng Mai Châu hiện ra dưới chân đèo Thung Khe trong ánh đèn nhìn xa như hàng nghìn ngọn lửa đang âm ỉ cháy.

ĐÈO THUNG KHE, MẮT CAY XÈ, RÉT SUN TE …

< Đèo Thung Khe chìm trong mây mù.

Đầu năm, mấy ngày nghỉ Tết ở nhà nằm khàn mãi cũng chán. Thế là mấy anh em rủ nhau đi Mộc Châu ngắm hoa đào ... "Em" cào cào Serow 250cc lần đầu được chạy cung Tây Bắc cứ gào rú vì thích chí ... Chủ của nó là tôi thì cứ "e ấp" vì cái chân gãy chưa lành hẳn, cảm giác đi xe chưa thật. Vì vậy chặng đầu từ HN lên Hòa Bình có vẻ chưa phê! Nhưng đến chặng 2 từ Hòa Bình lên Mộc Châu thì "ôi thôi" rồi nhá. Cứ gọi là "bay tóc" ....

Nói thật. Người ta bảo chẳng cái dại nào như cái dại nào... Quả đúng như thế. Chuyến đi Mộc Châu lần này thật sự dại dột. Cứ nghĩ thời tiết cũng bình thường thôi, ai ngờ .....Ngày hôm trước, từ Hòa Bình lên tới Mường Khến thì còn chịu được. Nhưng bắt đầu từ chân đèo Thung Khe lên tới Mộc Châu thì quả thật là quá khủng.

16h30’. Trời chiều, gió vi vút và lạnh lẽo. 3 chiếc xe rồng rắn dẫn nhau lên đào Thung Khe trong cái lạnh 7 độ. Sương bắt đầu mờ ảo khi lên tới lưng chừng Thung Khe. Chúng tôi ghé vào cái chợ tạm ven đường để nghỉ ngơi cafe trên đường Phượt.

..Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi buồn...
Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời ....

Giọng hát Bằng Kiều với bài Lệ Đá, qua sự phối âm "tuyệt đỉnh" nghe cứ như lãng đãng thêm cái phong cảnh núi rừng. Chúng tôi nói đùa: Có lẽ "phong" cho bản Lệ Đá này cái tên Phượt ca thì hợp ...

Vượt qua khúc cua đèo Thung Khe, bắt đầu nhá nhem tối. Sương mờ mịt hơn. Trời như lạnh hơn. Đi được một lúc thì hai bàn tay tôi bắt đầu tê cóng, các đầu ngón tay buốt như kim châm, mặc dù đã đi găng tay da. Càng đi lên, càng lạnh. Lạnh kinh khủng.

Lại nhớ cái đêm mưa phùn đi Mộc Châu ở bài viết trước, khi đi ngang qua Tòng Đậu, trời tối quá, qua một ngã ba không có biển chỉ đường, gần nửa đêm, mưa phùn và sương mù mờ mịt. Chợt thấy một cậu trai H’mong khoác áo mưa, chân đi ủng lúi húi bước. Ngừng lại hỏi đường:

- Ơ cái mày, cho tao hỏi đường đi Mộc Châu đây phải không?!
- Ừ. Cái mày đi còn xa lắm mới đến à …
- Thế cái mày đi đâu về đấy?
- Ơ, cái tao đi chơi gái về mà …
- Thế từ tối đến giờ “chơi” được mấy gái rồi?

Thèng cu chắc mới 16 tuổi vội giấu mặt vào sau vạt áo mưa, miệng lí nhí:
- Ơ, không đâu …
Cả xe phì cười vì cái vẻ mặt ngơ ngác và thẹn thùng của cu cậu.

…Và bây giờ, chúng tôi lại đi trong đêm lên Mộc Châu, nhưng có lẽ chưa bao giờ chúng tôi lại đi trong đêm một cách liều lĩnh và rợn mình như vậy.

Chiều tối, con đèo Thung Khe bắt đầu mưa. Thoạt tiên nó chỉ là mưa phùn và gió cũng chỉ hơi lạnh. Nhưng khi bắt đầu đến đoạn địa phận Sơn La thì chao ơi: Gió không còn rít vù vù nữa mà thay vào đó là cái lạnh tê tái. Lạnh đến mức ngón tay (đã đi găng da) tê dại và cảm giác như nó sắp "hoại thư" đến nơi .... Trong khi đó thì trời đổ sương mù mịt. Kẻ đi trước chỉ nhìn thấy khoảng 3m, còn kẻ đi sau thì phó mặc, trông vào cái đèn hậu đỏ lừ của kẻ đi trước để mà căn đường.... 3 cái xe cứ lầm lũi chạy "cà rịch, cà rịch" như thế trong cái khung cảnh đêm đen mù mịt, vắng ngắt và lạnh lẽo kinh hoàng ...

Tôi đi đầu tiên. Vượt lên trên chú windy. Lúc này mắt bắt đầu cay xè. Khoảng đường trước mắt mờ ảo, thi thoảng thấy 1 con "đom đóm" vàng vàng đi gần đến và rồi ào một cái, một chiếc xe tải nặng nề rú rít chạy qua bắn tung nước lên mặt. Khỏi nói về cái vụ nước bắn lên mặt..... Mặc dù có kính che ở mũ bảo hiểm nhưng không thể cho nó cụp xuống bởi ngay lập tức nó sẽ nhoè nhoẹt nước mưa ...

< Nhìn xuống chân đèo Thung Khe.

Chạy được hơn 10km. Tôi bắt đầu run cầm cập. Bụng thì đói và thấm lạnh. Lạnh quá. Lạnh đến mức đã nghĩ không thể chịu nổi nữa mặc dù đã mặc tới ..5 áo. Trong cái khoảng mờ mịt trước mặt, bỗng hiện ra mấy ngọn đèn vàng vọt. Tôi chợt nhớ ra cái quán ăn 46 xã Loóng Luông, cái quán của một "ông" chủ quen đã có lần ngồi kể với chúng tôi về tệ nạn buôn heroin ở Loóng Luông và sự giàu có của các "ông: H'mong tại đây. Giờ mà đến được cái quán này vào nghỉ một lát cho đỡ cóng tay và ăn chút gì đó chứ không một lát nữa có lẽ cả bọn ...toi hết mất!!!

Nhìn kỹ thì đúng là cái quán 46. Tôi dừng xe kêu cả bọn vào nghỉ. May là lúc đó mới có khoảng 8h30, quán vẫn mở những ..hết đồ ăn. Chỉ còn bếp lửa là đang hồng rực ...

Ông chủ quán nhìn chúng tôi ..trân trối rồi bỗng nhiên hỏi một câu:
- Lần này các bác đến quán em không thấy bẩn. Nhưng có vẻ lạnh quá nhỉ
- Chào bác! Lạnh quaaaaa....

Quay lại nhìn, mấy "ông bà" đi cùng đã chạy hết cả bếp lửa. Trời ạ! "Rang hồ" chịu lạnh kém quá, chỉ còn 2 "rang hồ" tiếp chuyện ông chủ trong khi tay vẫn run bần bật....
Chưa lúc nào mà chúng tôi lại thấy thấm thía cái đói và cái rét đến mức kinh khủng như vậy.

Ông chủ quán 46 rót chén nước nóng hổi mời chúng tôi uống. Câu chuyện lan man từ chuyện ngày đi Song Khủa đến chuyện hoa Đào rừng tết năm ngoái, rồi tôi bỗng hỏi:

- Này bác! Hồi này Loóng Luông đã đỡ vụ buôn heroin chưa ?!
- Ối giời! Vừa bắt khoảng hơn 10 người bác ạ. Cả Xã đội trưởng và con ông Chủ tịch xã. Năm ngoái xã này có 5 án tử hình. Cả dân H'mong lẫn dân Kinh.....
- Thế tổng xã này bao nhiêu người dính án tử?
- Để tôi tính thử: 1..2..3.. Khoảng hơn 10 người....
- Kinh thế?! Thế mà vẫn không giảm à?
- Giảm cái gì ... Có tăng thì có. Bác bảo lợi nhuận thế thằng nào chả ham. Nó làm vất vả nương sắn cả năm may được 7 triệu. Chỉ cần đi 1 chuyến là "ẵm" số tiền làm cả 20 năm gộp lại...

Mắt anh ta tự nhiên "tối sầm" lại và giọng chợt u hoài ...
- Có lần em còn biết có người đến nhà em ăn uống xong xin ngủ lại. Tối uống nước cứ dò hỏi em đường nào vào biên giới. Em nhìn phát biết ngay dân buôn hàng. Nói thật, chính em cũng được các anh CA dặn ... Nhưng em không muốn làm cái "trò" đó.

Đêm ấy, em nói thẳng: Các anh về đi, không "vào" được đâu. Có "vào" được thì chắc không thoát nổi về đến Hòa Bình.... Em ở đây, thật ra lo lắng lắm. Con cái gửi hết về quê chứ không dám để ở đây...
- Hồi trước bác có kể cho tôi là dân trong xã này có khoảng 7 bản và gần 1000 người, 75% là dân H'mong mà có tới hơn 20 chiếc xe Lancruise, Camry 3.0, Prado... Giờ còn như vậy?
- Còn chứ. Có thằng chỉ "cưỡi" Lancruise đi uống rượu cả ngày. Giờ vãn xe Camry, nhưng có Lexus tới mấy chiếc. Bác bảo: dân ở đây chỉ làm ruộng, buôn bán mở quán như tụi em lãi được bao nhiêu mà sắm xe?! Chỉ có hàng thôi ...

Tôi ngừng lại. Nhìn ra đêm đen. Trong cái màn đêm đen kịt lạnh cắt da, cắt thịt kia, rì rầm tiếng xe và ánh đèn vàng vọt ngoằn nghèo leo dốc chui vào rừng sâu...

Du lịch, GO! - Theo NTO, Blog Yume, internet

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Hành trình Tây Bắc 2010 - Phần cuối

Ngày thứ tư: Sa pa - Mường Hum - Lào Cai - Yên Bái

Đèo Ô Quy Hồ hay Đèo Hoàng Liên Sơn là một trong số những cung đường đèo dài, hiểm trở và hùng vĩ vào bậc nhất ở miền núi phía Bắc Việt Nam. 

Nằm trên tuyến quốc lộ 4D cắt ngang dãy Hoàng Liên Sơn, đèo Ô Quy Hồ nối liền hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu trong đó đỉnh đèo là ranh giới của hai tỉnh.

Đèo Ô Quy Hồ còn có tên gọi là đèo Hoàng Liên, Đèo Hoàng Liên Sơn do đèo vượt qua dãy núi Hoàng Liên Sơn, hoặc đèo Mây do trên đỉnh đèo quanh năm mây phủ, tuy nhiên du khách đến Tây Bắc Việt Nam thường biết đến đèo dưới tên Ô Quy Hồ.
.
Zozzo: Sáng quay ngược lại đèo Ô Qui Hồ đi chợ Mường Hum theo lối Bản Khoang. Mây bay trên đường rất đẹp. Chụp rất nhiều ảnh nhưng đến chợ mới thấy là vẫn để ISO 1600 từ tối hôm trước.
Hỏng hết, gà thật!
Bản Khoang, Lào Cai.
Mây khá dày. Bà con người Dao trên đường.
Cách Sa Pa chừng 30km, phiên chợ Mường Hum họp vào chủ nhật hàng tuần. Chợ nằm cạnh 1 con suối. ở khu vực này có nhiều dân tộc sinh sống nên màu sắc trang phục trong chợ rất phong phú.

Khăn chim công rực rỡ của người Dao.
Ngoài khăn, họ còn đội những chiếc mũ cao có những cái khuyên bạc lủng lẳng.
Hoặc đơn giản chỉ là mầu đỏ như bà cụ ngồi ăn bún này.
Phụ nữa Mông lại nổi bật với cái khăn quấn ngang hông.
Cũng là điều đặc trưng chỉ có ở khu vực này.
Phụ nữ Hà Nhì với tranh phục xanh-chàm và búi tóc giả bằng len. Họ được mệnh danh là những người phụ nữ dẻo dai nhất Việt Nam với tài đẵn gỗ vác củi. Những cái gùi của họ luôn to hơn bình thường và chỉ có 1 quai, vì họ gùi bằng trán.
Họ chỉ tụ tập trong một góc nhỏ. Không lượn lung tung như người Mông.


Zozzo blog.

Đi để rồi cảm nhận cái đẹp, cái thơ của Tây Bắc. Một vùng cao bình yên với những khung cảnh tuyệt vời của núi rừng, của con người tại đó sẽ mãi mãi khó quên trong lòng những phượt tử miền xuôi...

Du lịch, GO! - Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần cuối

Hành trình Tây Bắc 2010 - Phần 3

Sìn Hồ là huyện nằm ở giữa tỉnh Lai Châu, phía bắc giáp Vân Nam - Trung Quốc, phía nam là huyện Tủa Chùa, phía đông là huyện Phong Thổ, phía tây là huyện Mường Tè. Huyện có diện tích 1.746km2 và dân số là 56.000 người. Huyện lỵ là thị trấn Sìn Hồ nằm cách thị xã Lai Châu 60km về hướng tây. Ngoài ra còn có 22 xã khác.

Sìn Hồ vốn được coi là nóc nhà của tỉnh Lai Châu có những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp và một thung lũng với cánh đồng lúa vàng rực, những khu vườn trồng lê, đào, mận già nua, mốc thếch quanh năm vẫn đơm hoa kết trái. Theo tiếng bản địa thì Sìn Hồ có nghĩa là nơi nhiều con suối.

Sìn Hồ là một bản gồm nhiều dân tộc khác nhau cùng cư trú. Tại bản Sìn Hồ có phiên chợ họp vào các ngày chủ nhật trong tuần. Nếu đúng dịp, du khách được chiêm ngưỡng một bức tranh đầy sắc màu trong phiên chợ của người dân vùng núi cao.

Zozzo: Lòng vòng thị trấn, cũng chả có gì hay, mà cũng không mát mẻ mấy. Cơm rượu rồi chạy luôn về Lai Châu.
Lại thêm 1 kiểu màu của váy Mông nữa. Gồm cả 2 màu xanh da trời và tím nhạt, hàng hiếm.

Đường phía bên này Sìn Hồ cũng khá ngoằn nghèo, đông đúc hơn bên kia chút.
Nhiều chỗ cũng cao chênh vênh như thế này. Nếu không tập trung 1 chút thôi, là cả người cả xe rơi xuống chỗ không biết đáy... ở đâu ngay.
Ở 1 cái cua tương tự, có cái miếu khá khang trang, dừng lại dòm thì là 1 cô gái tuổi 24-25 gì đó. Không muốn chụp ảnh.

Lưu ý: ảnh trong Du lịch, GO! đều được upload trọn khổ lớn. Bạn nhấn vào ảnh hay Open new tab để xem đúng kích thước.
Chiều muộn thì đến thị xã Lai Châu mới.
Giữa thị xã có một cái hồ, không rõ là tự nhiên hay nhân tạo. Đâm ra Lai Châu giờ có thị xã đẹp và hiện đại nhất Tây Bắc. Sơn thủy hữu tình ra phết.
Khu hành chính hoành tráng, có khi còn hơn HN và HCM. Như ks Daewoo.
Hiện đại quá thì không ở. 
Đi luôn về Tam Đường. Đoạn này không khác gì năm ngoái, đường làm xong đã 1 năm mà cây cỏ không mọc nhỉ. vẫn toàn đất đỏ quạch 2 bên.
Đang đi thì ngó thấy cải biển thác Tác Tình 2km. À, rẽ vào xem tác tình là cái gì nào. Đến nơi thì chỉ thấy dòng nước bé tý chảy từ trên núi xuống.

Gọi mấy ông thanh niên lại hỏi đường, họ nói đi bộ đến đó mất chừng nửa tiếng. Đã xẩm tối, quyết định không lên nữa. Thác này có liên quan đến chuyện yêu đương trai gái. Hồi trước, có một cô gái do bị ngăn cản tình yêu đã leo lên đỉnh rồi nhảy xuống chân thác tự tử. Giờ mùa khô nhìn nó bé vậy chứ bình thường cũng đẹp lắm.

Đến Tam Đường, cả thị trấn có 4 cái nhà nghỉ. Đi hỏi không còn 1 chỗ. Một điều khá lạ lùng. Thì ra hôm đó có hội Động Thiên Sơn, quan khách các nơi đến xem, thành ra mình hết chỗ.
Nhưng đó là các cháu dân tộc Kinh thôi. Dân tộc xịn đây. chủ yếu là người Lự. Nhưng giống như Mường, họ chỉ mặc trang phục truyền thống vào những ngày lễ hội. Và họ cũng không có nhiều lắm. chỉ chừng 5-7 nghìn người.
Chụp thiếu sáng nó nhòe vậy chứ nhìn bên ngoài các cô cũng xinh lắm.
Và uống cũng rất khỏe, buổi tối ăn cơm cùng quán họ mới biết. Không hề thiếu với đám đàn ông chén nào hết.

Tam Đường, 8h30 tối, hết chỗ trọ, giờ quay lại Lai Châu cũng dở mà đi sang Than Uyên thì sáng mai không qua được Lào Cai để đi chợ Mường Hum. Mà muốn sang Lào Cai phải vượt qua con đèo Ô Qui Hồ hay tên hành chính là đèo Hoàng Liên. Chạy vòng vèo qua dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ, cao đến 2000m, con đèo được coi là dài nhất Tây Bắc với 50km đường trong đó 2/3 nằm bên địa phận Lai Châu. Du khách đi Sa Pa thông thường chỉ được tham quan phần phía bên Lào Cai. phần bên Lai Châu hầu như không có dân sinh sống.

Vô vàn câu chuyện về con đèo huyền hoại nối Lai Châu - Lào Cai này, chuyện khó khăn đường xá, những vụ tai nạn giao thông thảm khốc và ghê hơn, là những câu chuyện ma quỉ được kể ngay bởi người dân ở đây. Nào chuyện trai gái yêu nhau không thành chết biến thành loài chim có tiếng kêu da diết "ô qui hồ..." trên đèo. rồi chuyện cả nhà quan Tri Châu bị Hổ đuổi theo ăn thịt dần trên đường đi nhậm chức...

Nói chung đối với dân thành phố, nó có một vẻ gì huyền bí và rùng rợn. Hồi trước có đọc phóng sự về chuyến vượt đèo này ban đêm của mấy anh dụ lịch, trên đèo họ còn gặp tai nạn với bàn thờ nghi ngút khói hương giữa tiếng thì thầm rừng già... các anh cảm xúc lắm. Đó là họ còn có 4-5 người già dặn đi cùng nhau. Mình thì chỉ có 1.

Xem đoạn trích của "Ai hát giữa rừng khuya"

"..Nỗi lo ngại của nàng Oanh Cơ quả nhiên thành sự thật. Nàng bỏ con thơ cháu bé ở lại với cuộc đời tàn ác, để một mình lánh sang cõi thế bên kia. Câu chuyện sự tích nàng Oanh đến đây là dứt. Từ ngày nàng bị hổ tha vào rừng, thì cứ những đêm mưa gió bấc, những đêm u ám không trăng, trên quãng đèo Ô Quý Hồ lại văng vẳng có giọng đờn ca não ruột, ai bạo gan xông xáo trong đêm khuya rừng vắng, thì thấy ba cái bóng ma ngồi đàn hát cho một con cọp lớn ngồi nghe..."

Nhưng đêm nay lại có trăng, chắc không có ai ngồi hát. đây cũng không phải lần đầu chạy đèo ban đêm. lần thứ nhất vượt đèo Khau Pha tối sương mù, lần thứ 2 chạy từ Trùng Khánh về Cao Bằng. lần 3 chạy Hoàng Su Phì ngày giáp Tết... Con đèo này cũng đã từng qua rồi, chẳng lạ lẫm gì.

Đi chầm chậm, căng mắt nhìn đường, vểnh tai nghe ngóng, tiếng xe ì ì, nhìn xa xa núi đồi trập trùng dưới ánh trăng bàng bạc. Đoạn đầu cũng hơi rờn rợn, vì ám ảnh mấy câu chuyện kia, luôn có cảm giác đang có cái gì đuổi theo đằng sau, rồi có lúc giật mình: đang đi thấy cái đốm đỏ đỏ giữa đường, phanh lại, đi lò dò đến thì nó bay vụt lên, đó là loại chim gì đó kiếm ăn ngay trên đường, mắt nó phản ánh đèn xe máy đỏ lừ, khá to, cỡ con gà. gặp chừng chục con như vậy.

Đi lúc rồi quen dần, thậm chí còn đỗ hẳn lại, tắt máy đứng 1 lát xem có tiếng khóc lóc than vẵn văng vẳng nào không nhưng chỉ thấy tiếng cây rừng lào xào trong gió. Chưa gặp bất kể xe nào trên đường, tự nhiên thay vì lo ma quỉ thì lại sợ cướp. vắng thế này, có ông em túng quẫn nào nấp bên vách đợi mình gần đến nó phang cho 1 phát vào mẹt rồi quẳng xuống vực thì có mà cả tháng may mới tìm thấy xác. Vẫn biết Tây Bắc cho đến giờ vẫn an toàn. nhưng vẫn nghi

Đang lo vậy thì thấy có ánh đèn trong ngôi nhà ven đường, không phải nhà mà là cái lán của công nhân sửa đường. Thấy bóng dân là yên tâm hẳn. Lừ lừ đi tiếp. Gặp 1 cái xe tải ì ạch chạy ngược lại. Những ai từng đi đêm tại những chỗ hoang vắng xa lạ mới thấy ánh đèn xe tải chạy ngược quí giá như thế nào. Điều đó có nghĩa là quãng đường phía trước mình bình an.

Lên đến đỉnh đèo, dừng lại chụp choẹt đàng hoàng. Từ đây trở đi là đất Lào Cai rồi, rất nhiều dân...


Từ đây về Sa Pa chừng hơn chục km, đổ đèo, đường mới làm xong rất đẹp.

Hơn 10 giờ về đến Sa Pa, đã vắng tanh vắng ngắt. Vốn ghét SaPa, định đi luôn về Lào Cai nhưng đi chừng chục cây thấy mệt, quay lại SaPa ngủ đêm cái nhà nghỉ không nhớ tên đầu thị trấn.

Xin mượn cái hình đẹp nhất về con đèo này lúc ban ngày bên ngoisao. Người chụp đã rất may mắn gặp được thời tiết thuận lợi như vậy. Giá kể mà mình đem tripod, rồi có đông người thì cũng dám dừng lại chụp serie con đèo đêm sáng trăng thử xem sao.


Còn phần cuối
Zozzo blog.

Du lịch, GO! - Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần cuối

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Hành trình Tây Bắc 2010 - Phần 2

Huyện Tủa Chùa - tỉnh Điện Biên vẫn là huyện nghèo vùng cao, vùng sâu, vùng xa của tỉnh Điện Biên, nằm ở phía Đông Bắc, cách trung tâm tỉnh Điện Biên 126 km.

< Gặp con sông Nậm Múc.

Phía Bắc Tủa Chùa giáp huyện Sìn Hồ (tỉnh Lai Châu), phía Đông giáp huyện Quỳnh Nhai (tỉnh Sơn La), phía Nam giáp huyện Tuần Giáo, phía Tây giáp huyện Mường Chà và thị xã Mường Lay.

Địa hình núi thấp với các đỉnh Na Tung cao 1.585 m ở phía đông nam, Phình Ho cao 1.585 m ở phía tây bắc và cao nguyên Xín Chải dạng cao nguyên đá vôi. Có sông Đà chảy qua ranh giới phía đông và phía bắc của huyện, sông Nậm Mức chảy qua ranh giới phía tây của huyện để nối vào sông Đà tại phía tây bắc huyện này trong địa giới xã Lao Xả Phình.
.
Người Mông ở đây trang phục đen và khăn tím. Lần đầu tiên nhìn thấy. Vậy là biết thêm một màu nữa. Mạn Lào Cai Hà Giang thì màu hồng-đỏ chủ đạo, Mộc Châu Yên Châu xanh da trời, Bắc Yên Phù Yên vàng, Mù Căng Chải tím than... còn đây lại là đen. Nhưng kiểu thì giống nhau, váy tròn, xòe đến quãng đầu gối, chân quấn xà cạp. khăn không có kiểu cố định nhưng thường là kẻ ca rô.
< Bà con phá rừng khá tích cực. có những đoạn vài km chỉ có đồi trọc vàng khè thế này.

Mục đích buổi sáng là vào Sín Chải, nhưng cơm nước trong thị trấn hỏi thăm thì đến tối may mới vào đến nơi và từ đó không có đường thông sang Mường Lay, cảnh vật cũng không đặc sắc. Quay ra đi đường 6.
Sang địa phận Mường Lay, lại các bản Thái với kiểu định cư đặc trưng: luôn ở chỗ khá thấp, nhà dựng ở chân núi mặt hướng ra vài mảnh ruộng phía trước, trước nữa là 1 con suối, cạnh con suối là đường đi to.

Lưu ý: ảnh trong Du lịch, GO! đều được upload trọn khổ lớn. Bạn nhấn vào ảnh hay Open new tab để xem đúng kích thước.
Đã đến thị trấn Mường Lay, vốn là Tx thủy phủ của tỉnh Lai Châu cũ, giờ đang được xây dựng mới bên phía Tam Đường. Toàn bộ thị trấn này đến năm 2014 sẽ ngập hoàn toàn trong lòng hồ thủy điện. Khắp nơi ngổn ngang công trường, máy móc chạy ầm ầm, đào xới lung tung hết cả.
Tối, lại chui vào cái ks Lan Anh duy nhất trong thị trấn, làm vài ly rượu rồi ngủ.

Ngày thứ ba: Mường Lay - Sìn Hồ - Lai Châu - Sa Pa

Cây cầu Hang Tôm - 1 thời từng được coi là cây cầu dây văng lớn nhất Đông Nam Á, niềm tự hào của 2 tỉnh Điện Biên - Lai Châu. Thời gian tồn tại chỉ còn tính bằng tháng vì nó sắp ngập dưới lòng hồ thủy điện. Cây cầu thay thế cao 70m, gần như cao nhất VN đang được xây dựng cách đó chừng 500m và dự định sẽ thông xe giữa năm 2010 này.
< Đường đây, chỉ cần gặp 1 cái xe chở xăng đi ngược chiều, nhìn lại thấy cả người cả xe trắng xóa.

Qua cầu, nhăm nhe rẽ trái vào Mường Tè, nhưng đi 1 đoạn thấy đường kinh khủng quá lại quay ra. Bụi dày phủ ngập lốp xe luôn, Đường kiểu này vào mùa mưa là hết đi. Mường Tè là 1 trong những huyện xa xôi nhất Việt nam không phải vì khoảng cách mà còn vì mức độ khó khăn cuộc sống. Có lẽ đây là huyện nghèo khó nhất Việt nam, nhiều chỗ còn chưa có điện lưới. Đặc biệt là giao thông rất tệ. năm nào cũng bị cách ly vài tuần trong mùa mưa bão vì lầy lội xạt lở. 1 trong 3 huyện còn lại của Tây Bắc mình chưa đặt chân đến. Tiếp tục lỗi hẹn vì thời gian hạn chế, chỉ 100km mà cả vào và ra sẽ mất 2 ngày đường.


Tiếp tục theo con đường 6 theo lộ trình năm trước nhưng về Lai Châu qua Sìn Hồ thay vì Phong Thổ. Sìn Hồ là địa điểm thường xuyên được nhắc đến trong các chương trình sự báo thời tiết khi có gió mùa Đ-B để được coi là nơi có nhiệt độ thấp nhất cả nước. Tất nhiên còn nhiều chỗ cao hơn nhưng chắc ở đây có trạm khí tượng thủy văn.

Đường lên rất dốc, gặp lại cảm giác giống khi chạy lên Tà Xùa năm ngoái. Nhiệt độ giảm xuống có thể cảm nhận rõ theo từng km.

Đường hẹp, dốc, cảm giác khá chênh vênh, nhiều đoạn không có lan can chỉ được kè bằng những túi nhỏ lưới sắt bọc đá. Chỉ cần 1 túi lỏng ra là rất có thể cả đoạn đường sẽ sập xuống vực sâu vài trăm mét phía dưới theo kiểu đô mi nô. Giá kể nó lỏng ra đúng lúc này. Thế nào cũng được... lên báo.
Nhưng nhìn chung, khá là nhẵn nhụi sạch sẽ. vàt rất vắng vẻ. Đã xem nhiều ảnh về đoạn này, nhiều hôm mây bay dưới chân rất đẹp. Tiếc là hôm nay xui, gặp nắng to quá.
Và cheo leo vậy thì cảnh này không thể tránh khỏi.
Rất ít dân bên đường, chỉ gặp vài cái nhà.
Đám trẻ con đang bám đu lên cây dâu, nhìn vậy thôi chứ bên trong cây còn có chừng chục đứa nữa.
Gặp một cái cây họ đào-mận, trên cây chỉ có hoa và nở rất to, cỡ lòng bàn tay. Nghĩ mãi không biết cây gì chui vào nhà lôi ông Mông đang ngủ dậy hỏi. Hóa ra đó là cây Lê.
Cứ tưởng thị trấn phải nằm trên đỉnh núi, hóa ra là đi xuống một thung lũng.


Còn tiếp
Zozzo blog.

Du lịch, GO! - Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần cuối