Mai Châu, bản Lác từ lâu đã thành một địa điểm du lịch. Bản người Thái này vốn được quy hoạch vuông vức như một thị trấn nhỏ, có đường ngang, ngõ tắt và kênh mương chảy qua bản. Tất cả các nhà sàn được xếp ngay ngắn về một hướng và đồng ruộng bao quanh.
Vẻ đẹp của bản Lác khiến nó nhanh chóng nổi tiếng và được nhiều du khách tới thăm, hiện thì có thể nói nó đã biến thành phố Lác, nhà nào cũng làm du lịch, cho thuê chỗ ở, bán đồ lưu niệm và hàng cơm. Hôm chúng tôi đến trong tháng ba, thấy cả một đoàn thiếu niên phương Tây đến trăm trẻ chạy nhảy nhốn nháo.
Năm bản khác xung quanh vùng không được vị thế như vậy, nhưng thực ra bản nào cũng đẹp. Con người cũng thật kỳ lạ, họ thích thám hiểm tò mò, nhưng không thể xa rời tiện nghi. Họ đến một vùng núi rừng, với dân tộc ít người nhưng phải có... bánh pizza và nhà vệ sinh hiện đại.
.
Ở dưới Hoà Bình, nhiều bản làng đang học tập mô hình du lịch của bản Lác, như một bản nằm không xa khu Không gian văn hoá Mường. Ở đây có bãi đỗ xe đầu bản, có các nhà sàn được giữ lại và mọi người dân đều niềm nở đón khách vào nhà, bán thổ cẩm hoặc đồ đan.
Chương trình này hiện chưa được nhân rộng, có cái hay cái dở. Nhưng trước tiên người ta không bán nhà sàn chuyển xuống nhà gạch nữa và ý thức rất rõ ràng về giữ gìn văn hoá truyền thống và môi trường rừng núi xung quanh, đó cũng là cái mà du khách cần tới.
Tuy nhiên văn hoá truyền thống vẫn suy thoái từ từ trong các bản làng đó. Phần lớn người dân không sản xuất đồ thủ công nữa, mà mua từ dưới xuôi, hay hàng Trung Quốc. Và cũng có vài khung dệt vải mộc và thổ cẩm có tính chất tượng trưng. Cô Hà, một hoạ sĩ phục trang tìm mua cho đủ một bộ y phục nữ Mường, chị chủ nhà đồng ý bán, nhưng bộ của chị lại thiếu mất cái yếm. Chị cười và nói bán mất cho ông Tây rồi. Một cuộc trình diễn thời trang đơn giản, và hoạ sĩ Hà nhất định phải có cái yếm, thế là chị gái Mường phải vay một cái yếm từ cô em gái cho đủ bộ.
Dệt thổ cẩm ở bản Lác
Trong khoảng năm 1992 – 1997, và cũng nhiều đợt khác, một vài nhà tạo mốt đã vét sạch tất cả những bộ quần áo dân tộc ở Sa Pa, khiến cho tình hình y phục truyền thống vùng này, như một người dân nói: suy thoái hoàn toàn và còn lâu mới ngóc đầu dậy được. Thời gian đó, còn nhiều đồng bào tự làm lấy áo quần, thời gian cho một bộ y phục dân tộc theo kiểu thủ công rất lâu, không thể tái sản xuất nhanh. Người Trung Quốc và những thợ may, thợ thêu dưới xuôi nhanh chóng nhảy vào thị trường này, họ cung cấp đủ loại hoa văn thêu dệt sẵn cho người Dao và người H’mông.
Có những phiên chợ ở dãy Hoàng Liên Sơn, người H’mông Hoa hoàn toàn mặc thổ cẩm thêu dệt sẵn. Tôi từng thấy một chiếc ôtô chạy qua vùng Hoà Bình – Mai Châu vét sạch hoa phong lan ở các chợ bán lẻ ven đường trong một ngày. Người dân tộc tuy bán được, nhưng cũng nói rằng "bác mua kiểu này thì vài năm sau rừng mới mọc được và chúng em mới có hàng để bán". Du lịch về bản chất cũng làm tổn hại nghiêm trọng đến văn hoá, sự sưu tập theo kiểu tàn sát như trên là một đòn trời giáng vào đời sống miền ngược. Khác nào đem mìn đi đánh cá đâu.
Từ Hoà Bình đi Mai Châu, ta đi qua một chợ mía kỳ thú, đó là chợ mía Lồ, ở Mường Bi. Có lẽ nơi đây thường xuyên mua bán mía nên người ta cất những lều tạm hai bên đường bằng tre và lợp lá mía, có sạp ngồi như một hàng quán. Mái sạp rất cao và hướng mặt sạp ra lòng đường, các bó mía được xếp quanh đó. Mía tím rất giòn không thể ép kéo mật, do bị vỡ vụn nếu xay ép, nên chỉ có thể để ăn ngay. Người ta nói rằng xứ Mường này là một trung tâm của cây mía tím.
Muốn đến Mai Châu phải vượt đèo Thung Khe, trên đỉnh đèo, nhiều người dân tộc và người dưới xuôi lập một dãy hàng quán cũng tạm thời, bán phong lan, cơm lam, hoa quả đặc sản. Cảnh vật núi rừng nhìn từ trên cao xuống rất ngoạn mục, dưới chân đèo là những bản làng mái nhà sàn lúp xúp quây quần vào nhau. Cảnh tượng đó đến nay vẫn như vậy, nhưng không biết còn được bao nhiêu lâu nữa.
Tôi xuống những bản làng hỏi về khả năng và thời gian lưu giữ của những nhà sàn, mà phần lớn đã dựng lại bằng hệ cột vuông, tức là loại nhà sàn tiết kiệm gỗ (một cột tròn có thể xẻ thành bốn cột vuông). Người ta nói rằng chừng 20 năm nữa, vậy sau đó thế nào? Đó là câu hỏi chưa trả lời được. Và nếu người ta phải chuyển thành những nhà sàn bêtông, lợp mái tôn ximăng, thì thà xây nhà gạch còn hơn...
Du lịch, GO! - Theo SGTT, ảnh internet
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011
Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011
Nhìn đoạn đường đã qua...
Sáng hôm nay Chủ Nhật, mình vẫn dậy sớm như mọi ngày rồi chợt nhận thấy Blogger... đổi giao diện trang biên tập - thiết kế! Chẹp, làm mất mấy tiếng đồng hồ để theo dõi và làm quen. không post được gì nhiều.
Đã đành bao giờ người làm blog cũng muốn có nhiều sự tiện lợi khi làm việc, muốn nhanh chóng và hiệu quả nhưng đúng ra khi đăng nhập: ông trùm Blogger cũng cần thông báo hay hỏi mình một tiếng chứ nhỉ - Xem khách hàng muốn có giao diện post mới hay vẫn thích hoài niệm cũ, đó mới là sự tôn trọng.
Mà thôi, dẫn gì cũng là free mà. Chỉ tội cái ảnh vì quá nhiều (blog du lịch thì buộc phải nhiều ảnh thôi) nên sẽ tốn chút chi phí, còn lại thì lợi đôi đàng cả nhà cung cấp lẫn người viết blog. Chỉ tiếc là đến nay cũng chưa có cái tên miền cho đàng hoàng, mình sẽ cố gắng.
.
Quanh đi quẩn lại: Du lịch, GO! cũng sắp tròn một năm tuổi rồi, nhanh thật. Trên 1500 bài tự viết lẫn sưu tầm, mình chỉ mong rằng có nơi để tường thuật, để tỏa lòng về các chuyến đi đó đây... và cũng mong những bài viết tường tận chi li về các chuyến đi ấy sẽ phần nào giúp ích cho những bạn sắp và sẽ đến những địa phương - địa danh tuyệt vời đó trên mản đất quê hương thân thương.
Việt Nam mình đẹp lắm bạn ơi - Bạn không tin à? Xin thử làm một chuyến vi vu rồi bạn sẽ thấy một cõi trời mây trong lòng, những căng thẳng lo âu cuộc sống hàng ngày sẽ tan biến hết bạn à.
Đã đành bao giờ người làm blog cũng muốn có nhiều sự tiện lợi khi làm việc, muốn nhanh chóng và hiệu quả nhưng đúng ra khi đăng nhập: ông trùm Blogger cũng cần thông báo hay hỏi mình một tiếng chứ nhỉ - Xem khách hàng muốn có giao diện post mới hay vẫn thích hoài niệm cũ, đó mới là sự tôn trọng.
Mà thôi, dẫn gì cũng là free mà. Chỉ tội cái ảnh vì quá nhiều (blog du lịch thì buộc phải nhiều ảnh thôi) nên sẽ tốn chút chi phí, còn lại thì lợi đôi đàng cả nhà cung cấp lẫn người viết blog. Chỉ tiếc là đến nay cũng chưa có cái tên miền cho đàng hoàng, mình sẽ cố gắng.
.
Quanh đi quẩn lại: Du lịch, GO! cũng sắp tròn một năm tuổi rồi, nhanh thật. Trên 1500 bài tự viết lẫn sưu tầm, mình chỉ mong rằng có nơi để tường thuật, để tỏa lòng về các chuyến đi đó đây... và cũng mong những bài viết tường tận chi li về các chuyến đi ấy sẽ phần nào giúp ích cho những bạn sắp và sẽ đến những địa phương - địa danh tuyệt vời đó trên mản đất quê hương thân thương.
Việt Nam mình đẹp lắm bạn ơi - Bạn không tin à? Xin thử làm một chuyến vi vu rồi bạn sẽ thấy một cõi trời mây trong lòng, những căng thẳng lo âu cuộc sống hàng ngày sẽ tan biến hết bạn à.
Mong rằng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn, chúc sức khỏe.
Điền Gia Dũng
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011
Chuyến phượt TPHCM - Lagi - Phan Thiết - Phan Rang
Bọn mình vừa qua một chuyến phượt với đoạn đường trên 750km từ TP HCM - Lagi - Phan Thiết - Bàu Thêu - Phan Rí - Phan Rang.
Một chuyến đi không phải là xa nhất nhưng có lẽ là một trong những chuyến "cưỡi ngựa sắt" ngao du nhiều nhất cùng bà xã qua nhiều địa danh, địa phương ngay trong mùa hè nóng đổ lửa trong vòng 6 ngày.
< Cầu Phú Mỹ lúc khởi hành, một ngày thời tiết đẹp.
Về nhà login vào blog xong cũng vui, mặc dù mình phải "bỏ bê" ẻm gần tuần lễ nhưng lượt truy cập vẫn không giảm (vẫn ngàn bảy ngàn tám/ngày), chắc do Du lịch, GO! mình đã có kho dữ liệu khá dày về các địa phương.
Cảm giác vui buồn về chuyến đi thì có đủ, bình an trở về là ok rồi. Sau khi mình lo chuyện nhà cửa công việc và xem xét lại các hình ảnh xong thì mình sẽ post loạt bài về chuyến đi này - Có lẽ bắt đầu từ ngày mai. Mong các bạn sẽ đón xem. mình sẳng sàng hầu chuyện cùng mọi người.
Chúc khỏe, vụi.
Điền Gia Dũng
Một chuyến đi không phải là xa nhất nhưng có lẽ là một trong những chuyến "cưỡi ngựa sắt" ngao du nhiều nhất cùng bà xã qua nhiều địa danh, địa phương ngay trong mùa hè nóng đổ lửa trong vòng 6 ngày.
< Cầu Phú Mỹ lúc khởi hành, một ngày thời tiết đẹp.
Về nhà login vào blog xong cũng vui, mặc dù mình phải "bỏ bê" ẻm gần tuần lễ nhưng lượt truy cập vẫn không giảm (vẫn ngàn bảy ngàn tám/ngày), chắc do Du lịch, GO! mình đã có kho dữ liệu khá dày về các địa phương.
Cảm giác vui buồn về chuyến đi thì có đủ, bình an trở về là ok rồi. Sau khi mình lo chuyện nhà cửa công việc và xem xét lại các hình ảnh xong thì mình sẽ post loạt bài về chuyến đi này - Có lẽ bắt đầu từ ngày mai. Mong các bạn sẽ đón xem. mình sẳng sàng hầu chuyện cùng mọi người.
Chúc khỏe, vụi.
Điền Gia Dũng
Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011
Chuyến phượt sau lúc... hồi sinh.
Ngày mai, nếu thời tiết vẫn tốt theo như dự báo từ các đài khí tượng thủy văn và ảnh vệ tinh - mình sẽ lên đường! Chuyến đi này mình và pà xã đã dự tính từ tháng trước nhưng phải dời lại vì mình bị ban đỏ, sau đó là những cơn mưa dầm dề.
Đây là một chuyến đi mà tụi mình cho là khá mềm mại: Khởi hành từ TP HCM vào lúc 5h sáng > qua cầu Phú Mỹ, qua phà Cát Lái - vượt Nhơn Trạch rồi theo QL 51 đến Bà Rịa. Từ Bà Rịa theo QL55 đi thị trấn Đất Đỏ > qua Xuyên Mộc rồi vào Hồ Cốc.
Vào đây chủ yếu vì bọn mình muốn tham quan lại vài bãi biển hoang dã rất đẹp mà trong chuyến dọc đường ven biển năm rồi có ghé qua, bây giờ vẫn thòm thèm.
Kế tiếp, đi Bình Châu rồi theo QL55 thì quẹo phải đi Lagi. Bọn mình sẽ ở lại Lagi một hai ngày để tham quan biển Cam Bình, Biển và đồi cát khúc Ba Thật rồi đi Kê Gà và hướng thẳng tới Phan Thiết, sẽ nghỉ tại đây để tham quan biển Đồi Dương và vài nơi khác..
Rời Phan Thiết, bọn mình sẽ đi theo vài tuyến đường heo hút... và thông ra QL1 - Chạy thẳng về Hàm Đức và tìm đường vào núi Bàu Thêu > hết đường là TL 706 > mình sẽ đi theo con đường "kinh khủng" Hòa Thắng > Hòa Phú để đến Phan Rí Cửa - nghỉ và tham quan bãi biển Đồi Dương (lại đồi dương!) tại đây.
Rời Phan Rí, bọn mình vượt Chí Công, Gành Son, Liên Hương, Cà Ná... đến Phan Rang. Ở thành phố "nóng như phang và nắng như rang" này một hai ngày để tham quan biển Ninh Chữ và nhiều nơi lân cận. Sau đó sẽ trở về, nếu đã phê rồi thì hồi gia bằng xe khách. Chuyến đi dự tính là vậy, mong rằng khi về sẽ lại có bài và ảnh cho pà kon coi chơi giải trí.
So với năm trước thì năm nay đi ít hơn nhiều vì đầu năm đến giờ bịnh liên miên, thân Dũng này gắn liền với nhà thương và phòng khám suốt từ mồng 2 tết đến giờ. Năm rồi vi vu gần chục chuyến thì năm nay: chuyến này mới chỉ là chuyến thứ 2! Biết sao bi giờ dù trong lòng vẫn muốn tung tăng mọi nơi lắm nhưng Trời cho "cục sức" bao nhiêu thì mình nhận bấy nhiêu. Dẫu gì hiện tại: sức mình đã khá ngon lành rồi, không dám ước ao gì hơn - Vậy nên: Bụi một chuyến!
Như bao lần trước: trong thời gian lượt phượt này: Du lịch, GO! buộc phải ngưng cập nhật dăm sáu ngày do cái máy tính bảng của mình xài là đồ cùi bắp, hàng nhái China - khó mà có chuyện login vô post bài được. Mong rằng tương lai có chút tiền sắm được cái Notebook nhí nhố nào đó thì mình sẽ vừa đi vừa post tin tức nóng hổi vừ thổi vừa ăn - Còn bi giờ thì chịu vậy, kiếm xu phượt đã muốn nát cả gáo dừa!
Chúc pà kon mạnh phẻ, dzui dzẻ nghen.
Điền Gia Dũng
Du lịch, GO!
Đây là một chuyến đi mà tụi mình cho là khá mềm mại: Khởi hành từ TP HCM vào lúc 5h sáng > qua cầu Phú Mỹ, qua phà Cát Lái - vượt Nhơn Trạch rồi theo QL 51 đến Bà Rịa. Từ Bà Rịa theo QL55 đi thị trấn Đất Đỏ > qua Xuyên Mộc rồi vào Hồ Cốc.
Vào đây chủ yếu vì bọn mình muốn tham quan lại vài bãi biển hoang dã rất đẹp mà trong chuyến dọc đường ven biển năm rồi có ghé qua, bây giờ vẫn thòm thèm.
Kế tiếp, đi Bình Châu rồi theo QL55 thì quẹo phải đi Lagi. Bọn mình sẽ ở lại Lagi một hai ngày để tham quan biển Cam Bình, Biển và đồi cát khúc Ba Thật rồi đi Kê Gà và hướng thẳng tới Phan Thiết, sẽ nghỉ tại đây để tham quan biển Đồi Dương và vài nơi khác..
Rời Phan Thiết, bọn mình sẽ đi theo vài tuyến đường heo hút... và thông ra QL1 - Chạy thẳng về Hàm Đức và tìm đường vào núi Bàu Thêu > hết đường là TL 706 > mình sẽ đi theo con đường "kinh khủng" Hòa Thắng > Hòa Phú để đến Phan Rí Cửa - nghỉ và tham quan bãi biển Đồi Dương (lại đồi dương!) tại đây.
Rời Phan Rí, bọn mình vượt Chí Công, Gành Son, Liên Hương, Cà Ná... đến Phan Rang. Ở thành phố "nóng như phang và nắng như rang" này một hai ngày để tham quan biển Ninh Chữ và nhiều nơi lân cận. Sau đó sẽ trở về, nếu đã phê rồi thì hồi gia bằng xe khách. Chuyến đi dự tính là vậy, mong rằng khi về sẽ lại có bài và ảnh cho pà kon coi chơi giải trí.
So với năm trước thì năm nay đi ít hơn nhiều vì đầu năm đến giờ bịnh liên miên, thân Dũng này gắn liền với nhà thương và phòng khám suốt từ mồng 2 tết đến giờ. Năm rồi vi vu gần chục chuyến thì năm nay: chuyến này mới chỉ là chuyến thứ 2! Biết sao bi giờ dù trong lòng vẫn muốn tung tăng mọi nơi lắm nhưng Trời cho "cục sức" bao nhiêu thì mình nhận bấy nhiêu. Dẫu gì hiện tại: sức mình đã khá ngon lành rồi, không dám ước ao gì hơn - Vậy nên: Bụi một chuyến!
Như bao lần trước: trong thời gian lượt phượt này: Du lịch, GO! buộc phải ngưng cập nhật dăm sáu ngày do cái máy tính bảng của mình xài là đồ cùi bắp, hàng nhái China - khó mà có chuyện login vô post bài được. Mong rằng tương lai có chút tiền sắm được cái Notebook nhí nhố nào đó thì mình sẽ vừa đi vừa post tin tức nóng hổi vừ thổi vừa ăn - Còn bi giờ thì chịu vậy, kiếm xu phượt đã muốn nát cả gáo dừa!
Chúc pà kon mạnh phẻ, dzui dzẻ nghen.
Điền Gia Dũng
Du lịch, GO!
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011
Đất thiêng trên biển Đông
Tháng 4, biển trời Trường Sa trong veo, phẳng lặng. Sự đổi thay diệu kỳ của miền đất thiêng trên biển khởi nguồn từ một tinh-thần-Trường Sa, gieo mầm sống mãnh liệt trên những rẻo cát san hô nung bỏng chân trần.
Màn đêm chớm buông, Trường Sa sáng lung linh giữa đại dương
Màu xanh quê hương chen giữa phong ba đại dương
Đảo vẫn hiên ngang giữa muôn trùng sóng dữ
Có sức người đảo bắt sóng vẽ hoa…
Lần đầu tiên trong đời tôi mới có cảm nhận đủ đầy sự rộng lớn, bao la của biển trời đất nước sau khi bước chân lên tàu HQ 996 của Quân chủng Hải quân trực chỉ quần đảo Trường Sa.
.
Được tận mắt nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trên hòn đảo Song Tử Tây xa xôi, bao mệt nhọc khi phải vượt qua hải trình gần 1.000 km trên biển suốt 3 ngày 2 đêm trước đó như vụt tan biến trong tất cả mỗi người.
Đảo xa
Các đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam tạo thành một cánh cung kỳ vĩ bao bọc và chở che đất liền từ phía biển Đông, trong đó Song Tử Tây nằm ở cực bắc của quần đảo. Cũng như các đảo Nam Yết, Sơn Ca, Trường Sa…, Song Tử Tây rợp bóng cây xanh ngắt với những âu thuyền cho tàu cá ngư dân neo trú bão, chùa chiền, nhà dân, trường học kiên cố và khang trang. Quần đảo Trường Sa bây giờ như những thành phố trên biển. Đêm xuống, các đảo rực sáng ánh đèn điện. Cảm giác thật gần gũi khi ngắm nhìn. Không nơi nào còn cảnh đèn dầu bếp củi. Bước đi trên đảo mà như ngỡ mình đang ở đất liền thân thuộc.
Sau khi tham gia giải phóng hoàn toàn miền Nam, thượng tá Trịnh Lương Vượng – Phó lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 đã có mặt trên đất đảo từ tháng 6.1975, cùng cán bộ, chiến sĩ hải quân ngày đêm canh giữ bảo vệ chủ quyền biển đảo. Từng làm đảo trưởng Trường Sa và Song Tử Tây, anh đã gắn bó gần cả đời mình với vùng đất thiêng trên biển. Anh bồi hồi nhớ lại những chuyến ra đảo công tác: “Ngày ấy hầu hết là đảo trần. Cây cối hoang tàn. Nhà cửa thưa thớt, nửa chìm nửa nổi, gọi là nhà hầm vì chỉ có mái nhô lên khỏi mặt đất. Đất đảo chỉ có hoa muống biển, lác đác vài cây phong ba, cây bão táp. Bóng mát trên đảo chủ yếu dựa vào… những đàn chim hải âu bay về dày đặc, tối đến kêu rền vang cả một khoảng trời, rúc vào giường… ngủ chung với bộ đội”.
Lần đầu tiên trở lại những hòn đảo thân thương sau khi chuyển ngành công tác, anh Trần Văn Thiết ngỡ ngàng khi thấy Trường Sa đang từng ngày bừng lên sức sống mới. Anh bất chợt nhớ lại những câu thơ mà đồng đội dành tặng nhau từ những năm thập niên 90 của thế kỷ trước ở trên đất đảo như một lời tri ân: Mai bạn về bãi bờ chào đón/Mai bạn về dẫu phố đông đèn sáng/Đừng quên những ngày bão giông/Những ngày nắng lửa/ Mai bạn về hãy nhớ rèn quân, rèn mình/Để mãi là điểm tựa nơi đảo xa…
Đảo xa những năm ấy theo hồi ức của anh là khung cảnh buồn hiu hắt. Có khi đến 5 – 6 tháng mới có tàu từ đất liền ra đảo. Lính đảo “khát” thư là chuyện thường tình. Áo quần mặc chung. Thư nhà cũng đọc chung đến lúc rã từng con chữ. Khi nghe tiếng kẻng báo hiệu tàu từ đất liền chuẩn bị cập đảo là anh em chiến sĩ đã nhào ra bờ biển chờ đón với tâm trạng háo hức vô cùng. Mùa nắng các đảo thiếu nước ngọt, vì “mặt trời treo trên bầu trời mỗi ngày mười hai tiếng. Có khi nghe nước biển réo sùng sục như sôi”. Những ngọn gió thì “như đã héo mất rồi”. Mỗi khi mưa đến, tất cả anh em quăng mình trên sân bãi tắm gội, tận dụng bạt nylon căng ra gom nước để dành. Thông tin liên lạc thì rất hạn chế. Cả đảo chỉ có vài chiếc radio cũ. Viết thư gửi đất liền dưới ánh đèn dầu ống bơ leo lét. Viết xong ngoáy mũi lôi ra cả cục than đen xì…
Đất đảo bây giờ
Sau “những ngày bão giông” là cuộc đổi thay diệu kỳ. Hoa đã tô thắm đất cằn sỏi cát thuở nào. Ở đảo Song Tử Tây, khi chứng kiến cảnh chị Trương Thị Liên (34 tuổi) và con gái Hồ Song Tất Minh (chào đời tại đảo vào ngày 16.5.2009) cùng chơi đu quay dưới bóng dương rợp mát, nhìn những đứa trẻ thong dong ngồi học bên những chiếc quạt máy mát rượi, chơi trò chơi điện tử trên máy vi tính, được sử dụng nước sạch đủ đầy quanh năm…, tôi mới thấm thía sự hy sinh thầm lặng, kiên cường bám trụ giữa muôn vàn gian khó của những người lính đảo năm xưa.
Những con người từng gắn bó nơi này đều xem đất đảo như một phần máu thịt. Để dựng xây miền biên hải, tinh thần thép thôi thì không đủ bởi nó không thể nào đương đầu nổi với sóng gió khắc nghiệt – nơi có gần một nửa số ngày trong năm phải chịu bão giông. Sự đổi thay diệu kỳ khởi nguồn từ một tinh – thần – Trường Sa. Chính tinh thần thiêng liêng ấy đã làm cho sức người trở nên vô biên, chế ngự những con sóng bạc đầu dập dồn bất tận giữa trùng khơi, những tia nắng xuyên thấu thịt da, để gieo lên mầm sống mãnh liệt trên những rẻo cát san hô nung bỏng chân trần.
Không khí hào hùng của những ngày tháng 4 lịch sử như sống lại trên gương mặt đầy vẻ tự hào của người dân Trường Sa. Nơi đầu sóng ngọn gió, họ sống quật cường như những hàng cây bão táp trải dài tít tắp. Mềm mại nhưng luôn vững chãi và mầm lộc xanh tươi trước lốc tố bão giông. Đứng bên cột mốc chủ quyền Trường Sa ở tọa độ 8038’30’’ độ vĩ Bắc – 111055’55’’ độ kinh Đông, chúng tôi trào dâng niềm tự hào về lãnh hải biên cương rộng dài ngút ngàn của Tổ quốc mình.
Nơi đây, tôi đã gặp một người đặc biệt. Anh đã “viết” nhật ký hình ảnh về Trường Sa bằng tất cả tình yêu và nhiệt huyết của mình…
Đình Phú - Thanhnien
Màn đêm chớm buông, Trường Sa sáng lung linh giữa đại dương
Màu xanh quê hương chen giữa phong ba đại dương
Đảo vẫn hiên ngang giữa muôn trùng sóng dữ
Có sức người đảo bắt sóng vẽ hoa…
Lần đầu tiên trong đời tôi mới có cảm nhận đủ đầy sự rộng lớn, bao la của biển trời đất nước sau khi bước chân lên tàu HQ 996 của Quân chủng Hải quân trực chỉ quần đảo Trường Sa.
.
Được tận mắt nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trên hòn đảo Song Tử Tây xa xôi, bao mệt nhọc khi phải vượt qua hải trình gần 1.000 km trên biển suốt 3 ngày 2 đêm trước đó như vụt tan biến trong tất cả mỗi người.
Đảo xa
Các đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam tạo thành một cánh cung kỳ vĩ bao bọc và chở che đất liền từ phía biển Đông, trong đó Song Tử Tây nằm ở cực bắc của quần đảo. Cũng như các đảo Nam Yết, Sơn Ca, Trường Sa…, Song Tử Tây rợp bóng cây xanh ngắt với những âu thuyền cho tàu cá ngư dân neo trú bão, chùa chiền, nhà dân, trường học kiên cố và khang trang. Quần đảo Trường Sa bây giờ như những thành phố trên biển. Đêm xuống, các đảo rực sáng ánh đèn điện. Cảm giác thật gần gũi khi ngắm nhìn. Không nơi nào còn cảnh đèn dầu bếp củi. Bước đi trên đảo mà như ngỡ mình đang ở đất liền thân thuộc.
Sau khi tham gia giải phóng hoàn toàn miền Nam, thượng tá Trịnh Lương Vượng – Phó lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 đã có mặt trên đất đảo từ tháng 6.1975, cùng cán bộ, chiến sĩ hải quân ngày đêm canh giữ bảo vệ chủ quyền biển đảo. Từng làm đảo trưởng Trường Sa và Song Tử Tây, anh đã gắn bó gần cả đời mình với vùng đất thiêng trên biển. Anh bồi hồi nhớ lại những chuyến ra đảo công tác: “Ngày ấy hầu hết là đảo trần. Cây cối hoang tàn. Nhà cửa thưa thớt, nửa chìm nửa nổi, gọi là nhà hầm vì chỉ có mái nhô lên khỏi mặt đất. Đất đảo chỉ có hoa muống biển, lác đác vài cây phong ba, cây bão táp. Bóng mát trên đảo chủ yếu dựa vào… những đàn chim hải âu bay về dày đặc, tối đến kêu rền vang cả một khoảng trời, rúc vào giường… ngủ chung với bộ đội”.
Lần đầu tiên trở lại những hòn đảo thân thương sau khi chuyển ngành công tác, anh Trần Văn Thiết ngỡ ngàng khi thấy Trường Sa đang từng ngày bừng lên sức sống mới. Anh bất chợt nhớ lại những câu thơ mà đồng đội dành tặng nhau từ những năm thập niên 90 của thế kỷ trước ở trên đất đảo như một lời tri ân: Mai bạn về bãi bờ chào đón/Mai bạn về dẫu phố đông đèn sáng/Đừng quên những ngày bão giông/Những ngày nắng lửa/ Mai bạn về hãy nhớ rèn quân, rèn mình/Để mãi là điểm tựa nơi đảo xa…
Đảo xa những năm ấy theo hồi ức của anh là khung cảnh buồn hiu hắt. Có khi đến 5 – 6 tháng mới có tàu từ đất liền ra đảo. Lính đảo “khát” thư là chuyện thường tình. Áo quần mặc chung. Thư nhà cũng đọc chung đến lúc rã từng con chữ. Khi nghe tiếng kẻng báo hiệu tàu từ đất liền chuẩn bị cập đảo là anh em chiến sĩ đã nhào ra bờ biển chờ đón với tâm trạng háo hức vô cùng. Mùa nắng các đảo thiếu nước ngọt, vì “mặt trời treo trên bầu trời mỗi ngày mười hai tiếng. Có khi nghe nước biển réo sùng sục như sôi”. Những ngọn gió thì “như đã héo mất rồi”. Mỗi khi mưa đến, tất cả anh em quăng mình trên sân bãi tắm gội, tận dụng bạt nylon căng ra gom nước để dành. Thông tin liên lạc thì rất hạn chế. Cả đảo chỉ có vài chiếc radio cũ. Viết thư gửi đất liền dưới ánh đèn dầu ống bơ leo lét. Viết xong ngoáy mũi lôi ra cả cục than đen xì…
Đất đảo bây giờ
Sau “những ngày bão giông” là cuộc đổi thay diệu kỳ. Hoa đã tô thắm đất cằn sỏi cát thuở nào. Ở đảo Song Tử Tây, khi chứng kiến cảnh chị Trương Thị Liên (34 tuổi) và con gái Hồ Song Tất Minh (chào đời tại đảo vào ngày 16.5.2009) cùng chơi đu quay dưới bóng dương rợp mát, nhìn những đứa trẻ thong dong ngồi học bên những chiếc quạt máy mát rượi, chơi trò chơi điện tử trên máy vi tính, được sử dụng nước sạch đủ đầy quanh năm…, tôi mới thấm thía sự hy sinh thầm lặng, kiên cường bám trụ giữa muôn vàn gian khó của những người lính đảo năm xưa.
Những con người từng gắn bó nơi này đều xem đất đảo như một phần máu thịt. Để dựng xây miền biên hải, tinh thần thép thôi thì không đủ bởi nó không thể nào đương đầu nổi với sóng gió khắc nghiệt – nơi có gần một nửa số ngày trong năm phải chịu bão giông. Sự đổi thay diệu kỳ khởi nguồn từ một tinh – thần – Trường Sa. Chính tinh thần thiêng liêng ấy đã làm cho sức người trở nên vô biên, chế ngự những con sóng bạc đầu dập dồn bất tận giữa trùng khơi, những tia nắng xuyên thấu thịt da, để gieo lên mầm sống mãnh liệt trên những rẻo cát san hô nung bỏng chân trần.
Không khí hào hùng của những ngày tháng 4 lịch sử như sống lại trên gương mặt đầy vẻ tự hào của người dân Trường Sa. Nơi đầu sóng ngọn gió, họ sống quật cường như những hàng cây bão táp trải dài tít tắp. Mềm mại nhưng luôn vững chãi và mầm lộc xanh tươi trước lốc tố bão giông. Đứng bên cột mốc chủ quyền Trường Sa ở tọa độ 8038’30’’ độ vĩ Bắc – 111055’55’’ độ kinh Đông, chúng tôi trào dâng niềm tự hào về lãnh hải biên cương rộng dài ngút ngàn của Tổ quốc mình.
Nơi đây, tôi đã gặp một người đặc biệt. Anh đã “viết” nhật ký hình ảnh về Trường Sa bằng tất cả tình yêu và nhiệt huyết của mình…
Đình Phú - Thanhnien
Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011
Mưa ban mai...
Sáng nay trời lại mưa. Chỉ mới tầm 4h là tiếng rào rạc đã đều khắp trên các mái nhà khiến mình tỉnh ngủ. Nơi mình ở thì ổn nhưng nhiều chỗ khác sẽ vất vả vì cái điệp khúc "ngập" từa lưa đây - Sáng ra, công nhân viên tha hồ lội xe trong nước để đi làm.
Hôm qua xem thông tin dự báo của đài Khí tượng Thủy văn Nam bộ thì hè năm nay sẽ mát hơn mọi năm, chỉ mong sao mùa giong bão sắp đến: thiên tai sẽ ít hơn để miền Trung bớt cảnh gió bão lụt lội như bao năm trước.
Mùa mưa năm nay có vẻ khởi đầu khá sớm, nắng hè trở nên ít hơn. Chắc mẫm năm này mình sẽ tha hồ trú mưa trong các chuyến lượt phượt đây.
Mình đang khỏe, ngon lành và chuyến đi đã dời lại có lẽ sẽ thực hiện vào tuần sau. Chưa "xài tới" thì nó vẫn còn đó, chỉ chờ thời tiết đẹp hơn thôi.
Bà xã cũng dự định làm lại chuyến Tuy Hòa, khoảng đường dài đã bỏ dở nửa chừng vì bịnh. Dự tính chuyến đó quá tuyệt và mình cũng muốn làm tiếp thật, nghẹt nổi là bình xăng chiếc Win đang đầy óc nóc do dự tính chuyến này khởi hành từ thành phố, tống đi đâu?
Thôi cứ chờ đó, nó như một "của để dành" chả mất đi đâu, trước sau gì cũng tới. Chỉ sau khi qua rồi thì mình mới thấy tiếc nuối rằng sao nó qua quá nhanh.
Trời vẫn lắt rắc mưa, đường xá có vẻ yên tỉnh hơn mọi ngày và cái mát buổi sáng cũng ngập tràn. Cuộc sống vẫn tươi đẹp xiết bao? Mong rằng các bạn cũng tràn đầy cảm nhận hạnh phúc đó và tận hưởng nó.
Điền Gia Dũng
Hôm qua xem thông tin dự báo của đài Khí tượng Thủy văn Nam bộ thì hè năm nay sẽ mát hơn mọi năm, chỉ mong sao mùa giong bão sắp đến: thiên tai sẽ ít hơn để miền Trung bớt cảnh gió bão lụt lội như bao năm trước.
Mùa mưa năm nay có vẻ khởi đầu khá sớm, nắng hè trở nên ít hơn. Chắc mẫm năm này mình sẽ tha hồ trú mưa trong các chuyến lượt phượt đây.
Mình đang khỏe, ngon lành và chuyến đi đã dời lại có lẽ sẽ thực hiện vào tuần sau. Chưa "xài tới" thì nó vẫn còn đó, chỉ chờ thời tiết đẹp hơn thôi.
Bà xã cũng dự định làm lại chuyến Tuy Hòa, khoảng đường dài đã bỏ dở nửa chừng vì bịnh. Dự tính chuyến đó quá tuyệt và mình cũng muốn làm tiếp thật, nghẹt nổi là bình xăng chiếc Win đang đầy óc nóc do dự tính chuyến này khởi hành từ thành phố, tống đi đâu?
Thôi cứ chờ đó, nó như một "của để dành" chả mất đi đâu, trước sau gì cũng tới. Chỉ sau khi qua rồi thì mình mới thấy tiếc nuối rằng sao nó qua quá nhanh.
Trời vẫn lắt rắc mưa, đường xá có vẻ yên tỉnh hơn mọi ngày và cái mát buổi sáng cũng ngập tràn. Cuộc sống vẫn tươi đẹp xiết bao? Mong rằng các bạn cũng tràn đầy cảm nhận hạnh phúc đó và tận hưởng nó.
Điền Gia Dũng
Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011
Phượt là gì?
Khoảng mươi năm trước, dân đi bắt đầu gọi nhau là Phượt và gần đây báo chí đã bắt đầu sử dụng từ này ám chỉ cộng đồng năng đi lại. Cũng có một vài forum dấy lên cuộc tranh luận: Phượt là gì? Nguồn gốc từ đâu ra? Tiêu chí xác định mức độ phượt...v...v.
Tựu trung, các cuộc tranh luận ấy đều chỉ để cho vui và chưa đem lại câu trả lời xác đáng. Theo tôi, để hiểu rõ hơn, thế nào là Phượt, chúng ta phải đi từ thấp lên cao như leo dần lên những bậc thang hưởng thụ trong các khái niệm đi lại.
1. Thế nào là Phượt.
Đi tham quan là đi xem tận mắt để học hỏi. Hồi còn bé, và hồi không bé nhưng còn nghèo, chúng ta chỉ có thể được đi lại trong những đợt nhà trường, cơ quan tổ chức cho đi tham quan. Địa điểm và giới hạn thời gian luôn được xác định trước. Kiểu như là: tham quan lăng Bác, thành Cổ loa từ sáng đến chiều, hay chùa Hương hai ngày...
Thậm chí, đối với một số người còn được đi tham quan học tập mô hình XYZ ở nước ngoài một vài tháng, nhưng bản chất không khác gì các cháu đi tham quan chùa Một cột. Đặc trưng tiêu biểu nhất là có tổ chức, chi phí thấp, xem tận mắt, sờ tận tay với mục đích để biết, để học hỏi.
Đi du lịch là đi đến vùng đất khác xem có gì khác lạ nơi mình ở. Thời bao cấp, người Bắc Việt chẳng ai đủ tự tin dùng từ du lịch cho bản thân mặc dù trong từ điển tiếng Việt có hiện hữu từ này vì nó quá xa xỉ với cuộc sống của họ. Khái niệm du lịch rộng hơn khái niệm tham quan hay có thể hiểu một cách nôm na: du lịch là đi chơi xa kết hợp tham quan ở chỗ mình đến. Đi du lịch có thể theo nhóm, có thể một mình, nhưng khác cơ bản với tham quan là chủ động thời gian, không gian và chi phí, mục đích chỉ để thỏa mãn nhu cầu cá nhân.
Đi nghỉ là kiếm một chỗ sang trọng và tiện nghi hơn bình thường để chơi bời đàn đúm hay nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Đi nghỉ là bậc cao nhất của du lịch và chỉ phụ thuộc vào túi tiền lẫn nhu cầu bản thân. Nếu như đi du lịch nước ngoài vẫn phải tuân theo những lịch trình nhất địch của nhà tổ chức thì đi nghỉ có thể ngủ vùi 10 ngày không ra khỏi giường với một cô gái chân dài mét mốt trong một khu nghỉ biển xanh rì với bãi cát trắng phau mà không bị ai làm phiền. Vài năm trở lại đây một số tầng lớp trên của chúng ta đã rời xa khái niệm du lịch và dịch gần về khái niệm đi nghỉ. Điểm dễ nhận thấy của đi nghỉ là tự tổ chức và chi phí rất cao so với đi du lịch đơn thuần.
Phượt không phải là từ lóng của du lịch. Phượt vượt ra khỏi tầm kiểm soát của du lịch. Khi ta đã chán mọi thứ kia, chán sự tiện nghi chăn ấm nệm êm với cô gái thơm phức bên bãi biển, chán cuộc sống buồn tẻ ra đụng vào chạm, chán cái ngột ngạt của cuộc sống đô thị thì chuyển sang Phượt. Phượt là những chuyến đi hành xác đến những nơi thâm sơn cùng cốc, không định hướng, không xác định thời gian, mục đích lớn nhất mà Phượt đem lại là giải thoát tinh thần bằng cách hành hạ thể xác trong những chuyến đi xa.
Có người bảo từ Phượt được lấy trong cụm từ lượt phà lượt phượt. Có kẻ lại cố triết tự từ Phượt được cấu tạo bởi từ Bượt (trong bượt thượt lượt) và Phịch, tức là vừa đi vừa ấy một cách hoang dã bản năng. Theo tôi, cũng như Mạc Ngôn đại ca bảo: "Con gà nó mót thì nó đẻ ra trứng, chứ hỏi nó phản ứng hóa học thế nào để ra quả trứng thì nó chịu", thì Phượt là phượt thôi, nhưng phải đảm bảo được hai yếu tố chính: giải thoát và hành xác.
2. Phượt, họ là ai?
Giải thoát và hành xác trong Phượt không phải là một căn bệnh như bạo dâm, khổ dâm hay tự hành hạ bản thân. Nó có tác dụng làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng để sống chiến đấu theo gương Bác Hồ. Phượt chỉ dành cho người sống ở thành phố, nơi áp lực công việc, áp lực cuộc sống cao. Vì vậy về mặt bản chất, nó rất khác với du lịch đơn thuần.
Nguyễn Tuân có phải là Phượt cụ không? Xin thưa là không. Cụ Tuân chỉ là kẻ lãng du ích kỉ, thích và dám đi trong khi những đồng loại của ông còn đang chổng mông mò cua bắt ốc kiếm miếng sinh nhai. Những chuyến đi của cụ Tuân vẫn chỉ xoay quanh đi để biết đó đây, xem nó có gì lạ rồi về hô hô ha ha với bạn bè. Con chết cũng chẳng về dự tang bởi có về cũng chẳng sống lại, tại sao lại phải dừng chuyến du hí vì một lí do lãng nhách như thế? Chất giang hồ hào sảng của một Phượt Gia không cho phép hành xử ích kỉ như vậy.
3. Vậy ai sẽ là Phượt?
Là tất cả những người đi để làm mới lại mình, đi để sống tiếp. Họ có thể đi bằng bất cứ phương tiện gì: đi bộ, xe máy, ô tô, thuyền bè, dùng bất cứ công cụ hỗ trợ gì: bộ đàm, GPS, máy ảnh... cho thêm phần sinh động, nhưng mục đích cuối cùng vẫn phải là: làm mới bản thân.
Còn lại sẽ là dân du lịch. Cho nên, đừng nghĩ là cứ đi như Phượt, thì sẽ là Phượt.
Có rất nhiều nhóm Phượt. Trong các nhóm Phượt ấy có cả kẻ phượt lẫn du lịch đơn thuần. Có lẽ, nhóm Phượt đầu tiên và chuyên nghiệp nhất là TBG nhưng có rất nhiều các Phượt gia khác chỉ thích đi đơn lẻ và thỉnh thoảng nhập tạm thời với một nhóm nào đó. Về các phượt gia đơn lẻ thì vô cùng nhiều và nổi bật trong số đó là hai ông trùm phượt: HoangBQuang và DuGia.
Nguồn bài có thể từ Phuot.com hay Phuot.net cũng không rõ. Riêng các bài hay về phượt, bạn có thể SEACH từ "phượt" trong Du lịch, GO! hay xem nhãn "Định nghĩa từ phượt" sẽ có khối bài hay để các bạn coi.
Điền Gia Dũng này thì đơn giản lắm: mình có thể là dân phượt hay một người thích đi du lịch bụi vô danh nào đó. Chỉ đơn thuần là mình và bà xã thích đi đây đi đó, gọi chung là đi chơi giải trí một cách ít tốn kém nhất nhưng thu thập, thừa hưởng lượng thông tin cùng cái đẹp của nơi mình đến một cách nhiều nhất, đủ nhất trong khả năng có thể. Chỉ vậy thôi.
Du lịch thì có lẽ đa phần ai cũng khoái cả, thử hỏi xem: một chuyến bay ra Huế, ra Hà Nội - Một chuyến xe đưa tới tận khách sạn, resort - Những cuộc viếng thăm thắng cảnh nơi này nơi kia... hay nếu thích tự do: chiếc xe gắn máy của resort sẽ giúp mình thỏa mãn sự tìm tòi. Nhưng không phải ai ai cũng có khả năng đó. Và cách để mình được đi chu du nhiều chuyến trong năm, thì bắt buộc mình phải cày để làm giàu, có tiền và có cả thời gian nhàn rỗi.
Vậy nếu mình cày nhiều nhưng vẫn không giàu thi sao? Dũng này chọn cách phượt bụi cho nó đơn giản và "vừa túi". Không đi những nơi quá xa vì chi phí tàu xe khá bộn, đem theo con ngựa sắt, ăn quán bình dân, ở nhà nghỉ giá bèo (chơi thì nhiều chứ ở được bao nhiêu), điều nghiên kỹ đường và nơi đến bằng bản đồ vệ tinh - Vậy chỉ cần rủng rỉnh tý tiền trong túi là lên đường được rồi.
Du lịch, GO! -
Tựu trung, các cuộc tranh luận ấy đều chỉ để cho vui và chưa đem lại câu trả lời xác đáng. Theo tôi, để hiểu rõ hơn, thế nào là Phượt, chúng ta phải đi từ thấp lên cao như leo dần lên những bậc thang hưởng thụ trong các khái niệm đi lại.
1. Thế nào là Phượt.
Đi tham quan là đi xem tận mắt để học hỏi. Hồi còn bé, và hồi không bé nhưng còn nghèo, chúng ta chỉ có thể được đi lại trong những đợt nhà trường, cơ quan tổ chức cho đi tham quan. Địa điểm và giới hạn thời gian luôn được xác định trước. Kiểu như là: tham quan lăng Bác, thành Cổ loa từ sáng đến chiều, hay chùa Hương hai ngày...
Thậm chí, đối với một số người còn được đi tham quan học tập mô hình XYZ ở nước ngoài một vài tháng, nhưng bản chất không khác gì các cháu đi tham quan chùa Một cột. Đặc trưng tiêu biểu nhất là có tổ chức, chi phí thấp, xem tận mắt, sờ tận tay với mục đích để biết, để học hỏi.
Đi du lịch là đi đến vùng đất khác xem có gì khác lạ nơi mình ở. Thời bao cấp, người Bắc Việt chẳng ai đủ tự tin dùng từ du lịch cho bản thân mặc dù trong từ điển tiếng Việt có hiện hữu từ này vì nó quá xa xỉ với cuộc sống của họ. Khái niệm du lịch rộng hơn khái niệm tham quan hay có thể hiểu một cách nôm na: du lịch là đi chơi xa kết hợp tham quan ở chỗ mình đến. Đi du lịch có thể theo nhóm, có thể một mình, nhưng khác cơ bản với tham quan là chủ động thời gian, không gian và chi phí, mục đích chỉ để thỏa mãn nhu cầu cá nhân.
Đi nghỉ là kiếm một chỗ sang trọng và tiện nghi hơn bình thường để chơi bời đàn đúm hay nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Đi nghỉ là bậc cao nhất của du lịch và chỉ phụ thuộc vào túi tiền lẫn nhu cầu bản thân. Nếu như đi du lịch nước ngoài vẫn phải tuân theo những lịch trình nhất địch của nhà tổ chức thì đi nghỉ có thể ngủ vùi 10 ngày không ra khỏi giường với một cô gái chân dài mét mốt trong một khu nghỉ biển xanh rì với bãi cát trắng phau mà không bị ai làm phiền. Vài năm trở lại đây một số tầng lớp trên của chúng ta đã rời xa khái niệm du lịch và dịch gần về khái niệm đi nghỉ. Điểm dễ nhận thấy của đi nghỉ là tự tổ chức và chi phí rất cao so với đi du lịch đơn thuần.
Phượt không phải là từ lóng của du lịch. Phượt vượt ra khỏi tầm kiểm soát của du lịch. Khi ta đã chán mọi thứ kia, chán sự tiện nghi chăn ấm nệm êm với cô gái thơm phức bên bãi biển, chán cuộc sống buồn tẻ ra đụng vào chạm, chán cái ngột ngạt của cuộc sống đô thị thì chuyển sang Phượt. Phượt là những chuyến đi hành xác đến những nơi thâm sơn cùng cốc, không định hướng, không xác định thời gian, mục đích lớn nhất mà Phượt đem lại là giải thoát tinh thần bằng cách hành hạ thể xác trong những chuyến đi xa.
Có người bảo từ Phượt được lấy trong cụm từ lượt phà lượt phượt. Có kẻ lại cố triết tự từ Phượt được cấu tạo bởi từ Bượt (trong bượt thượt lượt) và Phịch, tức là vừa đi vừa ấy một cách hoang dã bản năng. Theo tôi, cũng như Mạc Ngôn đại ca bảo: "Con gà nó mót thì nó đẻ ra trứng, chứ hỏi nó phản ứng hóa học thế nào để ra quả trứng thì nó chịu", thì Phượt là phượt thôi, nhưng phải đảm bảo được hai yếu tố chính: giải thoát và hành xác.
2. Phượt, họ là ai?
Giải thoát và hành xác trong Phượt không phải là một căn bệnh như bạo dâm, khổ dâm hay tự hành hạ bản thân. Nó có tác dụng làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng để sống chiến đấu theo gương Bác Hồ. Phượt chỉ dành cho người sống ở thành phố, nơi áp lực công việc, áp lực cuộc sống cao. Vì vậy về mặt bản chất, nó rất khác với du lịch đơn thuần.
Nguyễn Tuân có phải là Phượt cụ không? Xin thưa là không. Cụ Tuân chỉ là kẻ lãng du ích kỉ, thích và dám đi trong khi những đồng loại của ông còn đang chổng mông mò cua bắt ốc kiếm miếng sinh nhai. Những chuyến đi của cụ Tuân vẫn chỉ xoay quanh đi để biết đó đây, xem nó có gì lạ rồi về hô hô ha ha với bạn bè. Con chết cũng chẳng về dự tang bởi có về cũng chẳng sống lại, tại sao lại phải dừng chuyến du hí vì một lí do lãng nhách như thế? Chất giang hồ hào sảng của một Phượt Gia không cho phép hành xử ích kỉ như vậy.
3. Vậy ai sẽ là Phượt?
Là tất cả những người đi để làm mới lại mình, đi để sống tiếp. Họ có thể đi bằng bất cứ phương tiện gì: đi bộ, xe máy, ô tô, thuyền bè, dùng bất cứ công cụ hỗ trợ gì: bộ đàm, GPS, máy ảnh... cho thêm phần sinh động, nhưng mục đích cuối cùng vẫn phải là: làm mới bản thân.
Còn lại sẽ là dân du lịch. Cho nên, đừng nghĩ là cứ đi như Phượt, thì sẽ là Phượt.
Có rất nhiều nhóm Phượt. Trong các nhóm Phượt ấy có cả kẻ phượt lẫn du lịch đơn thuần. Có lẽ, nhóm Phượt đầu tiên và chuyên nghiệp nhất là TBG nhưng có rất nhiều các Phượt gia khác chỉ thích đi đơn lẻ và thỉnh thoảng nhập tạm thời với một nhóm nào đó. Về các phượt gia đơn lẻ thì vô cùng nhiều và nổi bật trong số đó là hai ông trùm phượt: HoangBQuang và DuGia.
Nguồn bài có thể từ Phuot.com hay Phuot.net cũng không rõ. Riêng các bài hay về phượt, bạn có thể SEACH từ "phượt" trong Du lịch, GO! hay xem nhãn "Định nghĩa từ phượt" sẽ có khối bài hay để các bạn coi.
Điền Gia Dũng này thì đơn giản lắm: mình có thể là dân phượt hay một người thích đi du lịch bụi vô danh nào đó. Chỉ đơn thuần là mình và bà xã thích đi đây đi đó, gọi chung là đi chơi giải trí một cách ít tốn kém nhất nhưng thu thập, thừa hưởng lượng thông tin cùng cái đẹp của nơi mình đến một cách nhiều nhất, đủ nhất trong khả năng có thể. Chỉ vậy thôi.
Du lịch thì có lẽ đa phần ai cũng khoái cả, thử hỏi xem: một chuyến bay ra Huế, ra Hà Nội - Một chuyến xe đưa tới tận khách sạn, resort - Những cuộc viếng thăm thắng cảnh nơi này nơi kia... hay nếu thích tự do: chiếc xe gắn máy của resort sẽ giúp mình thỏa mãn sự tìm tòi. Nhưng không phải ai ai cũng có khả năng đó. Và cách để mình được đi chu du nhiều chuyến trong năm, thì bắt buộc mình phải cày để làm giàu, có tiền và có cả thời gian nhàn rỗi.
Vậy nếu mình cày nhiều nhưng vẫn không giàu thi sao? Dũng này chọn cách phượt bụi cho nó đơn giản và "vừa túi". Không đi những nơi quá xa vì chi phí tàu xe khá bộn, đem theo con ngựa sắt, ăn quán bình dân, ở nhà nghỉ giá bèo (chơi thì nhiều chứ ở được bao nhiêu), điều nghiên kỹ đường và nơi đến bằng bản đồ vệ tinh - Vậy chỉ cần rủng rỉnh tý tiền trong túi là lên đường được rồi.
Du lịch, GO! -
Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011
Lỡ hẹn phượt!
Do vận rủi còn đeo đuổi, mình đành lỡ hẹn với chuyến "phượt đầu hè" đã lên kế hoạch từ trước, dự định khởi hành từ thứ Hai (16.5) đến thừ Bảy (21.5).
Vận rủi? Mình không tin ở chuyện rủi may này dù cha ông ta ngày xưa thường nói nhiều về những điều kiêng cữ cần tránh trong các ngày đầu năm.
Chả biết có phải do mình không tin, không kiêng hay không.... hoặc có thể do trùng hợp: những cái liên quan đến bịnh tật xẩy ra với Dũng này liên tục từ khi bắt đầu chuyến khởi hành vào... nhà thương mổ áp xe ngay... mùng 2 tết! Từ ngày đó đến này, cái "cục" sức khỏe của mình liên tục trồi cao hạ thấp chả khác gì điệu nhảy lambada!
Sau vụ khốn khó vì hậu phẩu, chỉ vừa phe phẻ thôi là mình dính ngay trong chuyến bò lếch ở Tuy Hòa cái cục nợ nhược cơ (mà đến nay vẫn còn hậu quả lâu dài).
Cứ ngỡ rằng khi đã kha khá hơn một tý là có thể thoải mái lên đường làm một chuyến từ TP HCM đi Bình Châu, Lagi, Phan Thiết, Núi Bàu Thêu, Phan Rí Cửa, Phan Rang... cho hả cái sự gò bó từ tết tới nay thì "đùng một cái" - trước ngày khởi hành 2 ngày:
mình nổi đầy ban đỏ trên khắp người!

Bệnh ban đỏ? Cái bệnh mà ai trong chúng ta cũng từng đã bị từ thuở còn thơ và thường chỉ bệnh một lần duy nhất trong đời. Vậy mà cái thứ ban đỏ cà chua này lại tái ngộ lần 2 với mình, một cái bệnh thường thấy của trẻ em này quật ngã người đàn ông tuổi hơn ngũ tuần ngay trong ngày đầu tiên bùng phát... và mình nghĩ nó sẽ kéo dài đến hết tuần ni.
He he, thật khỉ gió! Đến hôm nay các lấm chấm đã giảm nhưng mặt mày, chân tay còn đỏ sần trông ghê lắm. Phẹc, vậy là tiếp tục nằm phưỡng trong sự mệt nhọc.
Lần này thôi nhé, mong ông thần bệnh tránh xa phận hèn này ít lâu cho con nhờ, con sẽ biết ơn ông lắm lắm.
Đến bây giờ, cái kết quả xét nghiệm máu mất bộn tiền trong Chợ Rẫy (kháng thể kháng thụ thể) cũng chưa thể vào khoa Nội thần kinh nhận lại dù đã sau 3 tuần rồi. Chẹp, mong rằng sau đó sẽ không còn gì lộn xộn nữa. Cứ rắc rối với bệnh hoài thì những ké hoạch phượt cứ lần lượt đi tong!
Đành hẹn lại dzụ đi chơ thêm dăm bữa nữa tháng sau vậy, mong rằng tất cả mọi việc đều yên ổn, chả còn xúi quẩy nữa. Chúc pà kon vui vẻ, khỏe mạnh trong mùa hè sắp đến.
Điền Gia Dũng.
Vận rủi? Mình không tin ở chuyện rủi may này dù cha ông ta ngày xưa thường nói nhiều về những điều kiêng cữ cần tránh trong các ngày đầu năm.
Chả biết có phải do mình không tin, không kiêng hay không.... hoặc có thể do trùng hợp: những cái liên quan đến bịnh tật xẩy ra với Dũng này liên tục từ khi bắt đầu chuyến khởi hành vào... nhà thương mổ áp xe ngay... mùng 2 tết! Từ ngày đó đến này, cái "cục" sức khỏe của mình liên tục trồi cao hạ thấp chả khác gì điệu nhảy lambada!
Sau vụ khốn khó vì hậu phẩu, chỉ vừa phe phẻ thôi là mình dính ngay trong chuyến bò lếch ở Tuy Hòa cái cục nợ nhược cơ (mà đến nay vẫn còn hậu quả lâu dài).
Cứ ngỡ rằng khi đã kha khá hơn một tý là có thể thoải mái lên đường làm một chuyến từ TP HCM đi Bình Châu, Lagi, Phan Thiết, Núi Bàu Thêu, Phan Rí Cửa, Phan Rang... cho hả cái sự gò bó từ tết tới nay thì "đùng một cái" - trước ngày khởi hành 2 ngày:
mình nổi đầy ban đỏ trên khắp người!
Bệnh ban đỏ? Cái bệnh mà ai trong chúng ta cũng từng đã bị từ thuở còn thơ và thường chỉ bệnh một lần duy nhất trong đời. Vậy mà cái thứ ban đỏ cà chua này lại tái ngộ lần 2 với mình, một cái bệnh thường thấy của trẻ em này quật ngã người đàn ông tuổi hơn ngũ tuần ngay trong ngày đầu tiên bùng phát... và mình nghĩ nó sẽ kéo dài đến hết tuần ni.
He he, thật khỉ gió! Đến hôm nay các lấm chấm đã giảm nhưng mặt mày, chân tay còn đỏ sần trông ghê lắm. Phẹc, vậy là tiếp tục nằm phưỡng trong sự mệt nhọc.
Lần này thôi nhé, mong ông thần bệnh tránh xa phận hèn này ít lâu cho con nhờ, con sẽ biết ơn ông lắm lắm.
Đến bây giờ, cái kết quả xét nghiệm máu mất bộn tiền trong Chợ Rẫy (kháng thể kháng thụ thể) cũng chưa thể vào khoa Nội thần kinh nhận lại dù đã sau 3 tuần rồi. Chẹp, mong rằng sau đó sẽ không còn gì lộn xộn nữa. Cứ rắc rối với bệnh hoài thì những ké hoạch phượt cứ lần lượt đi tong!
Đành hẹn lại dzụ đi chơ thêm dăm bữa nữa tháng sau vậy, mong rằng tất cả mọi việc đều yên ổn, chả còn xúi quẩy nữa. Chúc pà kon vui vẻ, khỏe mạnh trong mùa hè sắp đến.
Điền Gia Dũng.
Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011
Blogger tê liệt!
Blogger bị tê liệt trong suốt ngày hôm qua và đa phần những người quản trị Blogger toàn thế giới không thể cập nhật được dữ liệu bình thường! Tai hại hơn: một số bài cuối cùng bị mất (dù Blogger vẫn cố gắng tìm cách khôi phục lại những phần dữ liệu này).
Thông tin về trở ngại trên bạn có thể xem tại đây: http://buzz.blogger.com
Trích dẫn: "What a frustrating day. We’re very sorry that you’ve been unable to publish to Blogger for the past 20.5 hours. We’re nearly back to normal — you can publish again, and in the coming hours posts and comments that were temporarily removed should be restored. Thank you for your patience while we fix this situation. We use Blogger for our own blogs, so we’ve also felt your pain...
Here’s what happened: during scheduled maintenance work Wednesday night, we experienced some data corruption that impacted Blogger’s behavior. Since then, bloggers and readers may have experienced a variety of anomalies including intermittent outages, disappearing posts, and arriving at unintended blogs or error pages. A small subset of Blogger users (we estimate 0.16%) may have encountered additional problems specific to their accounts. Yesterday we returned Blogger to a pre-maintenance state and placed the service in read-only mode while we worked on restoring all content: that’s why you haven’t been able to publish. We rolled back to a version of Blogger as of Wednesday May 11th, so your posts since then were temporarily removed. Those are the posts that we’re in the progress of restoring..."

Một may mắn nhỏ là cuối cùng thì Du lịch, GO! chỉ mất một bài, mình sẽ cố truy tìm và đăng lại bài này, một bài về dòng thác đẹp trên đảo.
Vậy mới hay không có gì là tuyệt đối cả, ngay đến những ông không lồ như Google cũng có thể bắt buộc phải "đình công" vì lỗi... và chắc chắn rằng chả ai biết trước được để mà backup hay sao lưu dữ liệu.
Tuy nhiên, mình vẫn rất tin tưởng ở Blogger và chắc chắn họ là một trong những nhà cung cấp blog tốt nhất, nhanh nhất, tiện nhất.
Vận rủi đã qua, mong rằng mọi việc lại sẽ tốt lành lại như cũ.
Điền Gia Dũng
Thông tin về trở ngại trên bạn có thể xem tại đây: http://buzz.blogger.com
Trích dẫn: "What a frustrating day. We’re very sorry that you’ve been unable to publish to Blogger for the past 20.5 hours. We’re nearly back to normal — you can publish again, and in the coming hours posts and comments that were temporarily removed should be restored. Thank you for your patience while we fix this situation. We use Blogger for our own blogs, so we’ve also felt your pain...
Here’s what happened: during scheduled maintenance work Wednesday night, we experienced some data corruption that impacted Blogger’s behavior. Since then, bloggers and readers may have experienced a variety of anomalies including intermittent outages, disappearing posts, and arriving at unintended blogs or error pages. A small subset of Blogger users (we estimate 0.16%) may have encountered additional problems specific to their accounts. Yesterday we returned Blogger to a pre-maintenance state and placed the service in read-only mode while we worked on restoring all content: that’s why you haven’t been able to publish. We rolled back to a version of Blogger as of Wednesday May 11th, so your posts since then were temporarily removed. Those are the posts that we’re in the progress of restoring..."
Một may mắn nhỏ là cuối cùng thì Du lịch, GO! chỉ mất một bài, mình sẽ cố truy tìm và đăng lại bài này, một bài về dòng thác đẹp trên đảo.
Vậy mới hay không có gì là tuyệt đối cả, ngay đến những ông không lồ như Google cũng có thể bắt buộc phải "đình công" vì lỗi... và chắc chắn rằng chả ai biết trước được để mà backup hay sao lưu dữ liệu.
Tuy nhiên, mình vẫn rất tin tưởng ở Blogger và chắc chắn họ là một trong những nhà cung cấp blog tốt nhất, nhanh nhất, tiện nhất.
Vận rủi đã qua, mong rằng mọi việc lại sẽ tốt lành lại như cũ.
Điền Gia Dũng
Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011
Chuyến phượt đầu hè.
Bọn mình đang chuẩn bị một chuyến chơi xa. Chuyến phượt này cũng gọi là tầm tầm thôi vì dẫu gì mình cũng vừa vượt qua được cơn bạo bệnh nên cuộc xuất hành lần này buộc phải nhắm cho vừa tầm vừa sức.
Còn đi phượt bụi được thì đã là điều quá tuyệt vời với mình rồi. Mới cách đây chừng 2 tháng: nhiều lúc cứ tưởng như kề cần miệng lỗ đến nơi, dường như tử thần cứ quơ tay múa chân mời gọi (hi hi). Chả phải bi quan gì nhưng cho đến giờ, dù đã qua hàng đống xét nghiệm cả ít lẫn nhiều tiền nhưng bệnh gì và nguyên nhân thì BV Chợ Rẫy cũng chưa thật sự tìm ra, thôi kệ pà nó vậy!
Nói gì thì nói, hiện thời Dũng này thấy khá ổn - đủ sức để đi chơi xa... cho dầu không thể "trâu bò" như xưa được và mình vẫn phải dùng thuốc hàng ngày.
3 viên Mestinon 60mg/ngày trong toa bác sĩ thì mình chỉ uống 2 thôi, một phần viên thuốc bé chưa bằng móng tay út này mắc và khó mua, phần khác mình cũng không muốn lạm dụng nó làm gì. Nhưng nhờ thuốc mà mình hồi phục sức lực là tốt, không ao ước gì hơn kiểu "được voi đòi... Hai Bà Trưng"!.
Chuyến này bọn mình dự định đi vào lúc 5h sáng > qua cầu Phú Mỹ, qua phà Cát Lái - vượt Nhơn Trạch rồi theo QL 51 đến Bà Rịa. Từ Bà Rịa theo QL55 đi thị trấn Đất Đỏ > qua Xuyên Mộc rồi vào Hồ Cốc.
Vào đây chủ yếu vì bọn mình muốn tham quan lại vài bãi biển hoang dã rất đẹp mà trong chuyến dọc đường ven biển năm rồi có ghé qua, bây giờ vẫn thòm thèm.
Kế tiếp, đi Bình Châu rồi theo QL55 thì quẹo phải đi Lagi. Bọn mình sẽ ở lại Lagi một hai ngày để tham quan biển Cam Bình, Biển và đồi cát khúc Ba Thật rồi đi Kê Gà và hướng thẳng tới Phan Thiết, sẽ nghỉ tại đây để tham quan biển Đồi Dương và vài nơi khác...
Rời Phan Thiết, bọn mình sẽ đi theo vài tuyến đường heo hút... và thông ra QL1 - Chạy thẳng về Hàm Đức và tìm đường vào núi Bàu Thêu > hết đường là TL 706 > mình sẽ đi theo con đường "kinh khủng" Hòa Thắng > Hòa Phú để đến Phan Rí Cửa - nghỉ và tham quan bãi biển Đồi Dương (lại đồi dương!) tại đây.
Rời Phan Rí, bọn mình vượt Chí Công, Gành Son, Liên Hương, Cà Ná... đến Phan Rang.
Ở thành phố "nóng như phang và nắng như rang" này một hai ngày để tham quan biển Ninh Chữ và nhiều nơi lân cận.
Nếu lúc này còn sức thì sẽ trực chỉ Bình Tiên viếng lại mảnh đất bình dị thân thương mà mình đã từng quậy mòn gót chân hồi năm rồi - còn mệt rồi thì ra bến xe mua vé cho cả bọn mình và chiếc Win100 để về Saigòn, ca khúc khải hoàn chiến thắng cơn bịnh mà mình cứ tưởng do nó, "cơ đồ phượt" của mình sẽ đi tong!
Chuyến đi phác thảo tạm là vậy, mong rằng khi về sẽ lại có bài và ảnh cho pà kon coi chơi giải sầu.
Điền Gia Dũng
Còn đi phượt bụi được thì đã là điều quá tuyệt vời với mình rồi. Mới cách đây chừng 2 tháng: nhiều lúc cứ tưởng như kề cần miệng lỗ đến nơi, dường như tử thần cứ quơ tay múa chân mời gọi (hi hi). Chả phải bi quan gì nhưng cho đến giờ, dù đã qua hàng đống xét nghiệm cả ít lẫn nhiều tiền nhưng bệnh gì và nguyên nhân thì BV Chợ Rẫy cũng chưa thật sự tìm ra, thôi kệ pà nó vậy!
Nói gì thì nói, hiện thời Dũng này thấy khá ổn - đủ sức để đi chơi xa... cho dầu không thể "trâu bò" như xưa được và mình vẫn phải dùng thuốc hàng ngày.
3 viên Mestinon 60mg/ngày trong toa bác sĩ thì mình chỉ uống 2 thôi, một phần viên thuốc bé chưa bằng móng tay út này mắc và khó mua, phần khác mình cũng không muốn lạm dụng nó làm gì. Nhưng nhờ thuốc mà mình hồi phục sức lực là tốt, không ao ước gì hơn kiểu "được voi đòi... Hai Bà Trưng"!.
Chuyến này bọn mình dự định đi vào lúc 5h sáng > qua cầu Phú Mỹ, qua phà Cát Lái - vượt Nhơn Trạch rồi theo QL 51 đến Bà Rịa. Từ Bà Rịa theo QL55 đi thị trấn Đất Đỏ > qua Xuyên Mộc rồi vào Hồ Cốc.
Vào đây chủ yếu vì bọn mình muốn tham quan lại vài bãi biển hoang dã rất đẹp mà trong chuyến dọc đường ven biển năm rồi có ghé qua, bây giờ vẫn thòm thèm.
Kế tiếp, đi Bình Châu rồi theo QL55 thì quẹo phải đi Lagi. Bọn mình sẽ ở lại Lagi một hai ngày để tham quan biển Cam Bình, Biển và đồi cát khúc Ba Thật rồi đi Kê Gà và hướng thẳng tới Phan Thiết, sẽ nghỉ tại đây để tham quan biển Đồi Dương và vài nơi khác...
Rời Phan Thiết, bọn mình sẽ đi theo vài tuyến đường heo hút... và thông ra QL1 - Chạy thẳng về Hàm Đức và tìm đường vào núi Bàu Thêu > hết đường là TL 706 > mình sẽ đi theo con đường "kinh khủng" Hòa Thắng > Hòa Phú để đến Phan Rí Cửa - nghỉ và tham quan bãi biển Đồi Dương (lại đồi dương!) tại đây.
Rời Phan Rí, bọn mình vượt Chí Công, Gành Son, Liên Hương, Cà Ná... đến Phan Rang.
Ở thành phố "nóng như phang và nắng như rang" này một hai ngày để tham quan biển Ninh Chữ và nhiều nơi lân cận.
Nếu lúc này còn sức thì sẽ trực chỉ Bình Tiên viếng lại mảnh đất bình dị thân thương mà mình đã từng quậy mòn gót chân hồi năm rồi - còn mệt rồi thì ra bến xe mua vé cho cả bọn mình và chiếc Win100 để về Saigòn, ca khúc khải hoàn chiến thắng cơn bịnh mà mình cứ tưởng do nó, "cơ đồ phượt" của mình sẽ đi tong!
Chuyến đi phác thảo tạm là vậy, mong rằng khi về sẽ lại có bài và ảnh cho pà kon coi chơi giải sầu.
Điền Gia Dũng
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011
Kinh nghiệm phòng chống đinh tặc cùa Du lịch, GO!
Một trong những điều đáng sợ nhất của dân phượt là đinh tặc! Hãy cứ tưởng tượng xem: bạn đang chay bon bon trên một đường quốc lộ hay tỉnh lộ nào đó, đang vui say với những cảnh đẹp hai bên đường, đang nghĩ tới nơi mà mình sắp đến, được nghỉ ngơi, được tắm rửa và sau đó thì thoải mái thăm viếng, lùng sục nơi nọ nơi kia hay ấm lòng với tô phở tái trong cơn đói ngấu đói nghiến... thì bổng dưng: xe loạng choạng, nẩy... khiến tốc độ bạn giảm hẳn lại. Nhìn xuống bánh sau thì ôi Trời: xẹp lép. Thủ phạm còn nằm chình ình trên vỏ xe với một miếng sắt hai đầu nhọn liễu như hình con ách rô trong bộ bài tây - Dính đinh tặc rồi!
Vậy là bạn thất tha thất thểu dẩn bộ tìm chỗ vá với chiếc ba lô nặng trịch trên yên. Chổ vá sơ sài nhưng... có thể đắt khách với vài ba xe chờ chực cùng vài người khách ngoài mặt không vui nhưng trong lòng thì... lửa cháy!
Lửa cháy càng to hơn khi họ tính tiền: thường thì 70 ngàn, đôi khi có thể tới 100 ngàn với cái ruột xe không tên cũng chả có hiệu! Ngậm đắng nuốt cay, bạn trả tiền rồi lại đi nhưng khoan mừng vội: rất có thể chỉ vài cây số nữa, bạn lại bị xẹp tiếp lần 2, lần 3...
Đây là một sự trấn lột giữa ban ngày ban mặt trên những nẻo đường chu du khắp nước. Dính đinh tặc vừa mất thời gian, mất tiền của, lại có thể gây nguy hiểm tính mạng cho chính mình nếu mất lái.
Vậy cách gì để chống lại cạm bẩy của những người có cái nghề "có một không hai" trên thế giới này?
Du lịch, GO! xin đưa một số mẹo chống đinh tặc dưới đây để các bạn thích du lịch bụi, phượt khắp nơi trên những nẻo đường đất nước xem và áp dụng để giữ an toàn cho chính mình:
1/ Chạy chậm là phương châm đầu tiên để tránh né cạm bẩy đinh tặc! Nhưng một ngày đi vài ba trăm cây số thì chạy chậm biết bao giờ mới tới nơi bạn muốn đến? Vậy thì ta cần giữ tốc độ thấp ở những cung đường nổi tiếng vì nạn đinh tặc. Ví dụ như qua phương tiện truyền thông, ta có thể thấy những nơi này thường có tệ nạn trên:
- Cung đường từ khu du lịch Đại Nam đến thị trấn Mỹ Phước (Bình Dương).
- Ngã tư Tô Ngọc Vân - liên tỉnh lộ 43 tới chân cầu vượt Linh Xuân, (thuộc P.Tam Bình và Linh Trung, Q.Thủ Đức, TP.HCM và huyện Dĩ An, Bình Dương).
- Đoạn đường xuyên Á từ cầu vượt Bình Phước tới ngã tư Linh Xuân (Q.Thủ Đức, TP.HCM và huyện Dĩ An, Bình Dương).
- Gần chân cầu Chương Dương (Hà Nội).
- Xa lộ Hà Nội, đoạn từ ngã tư RMK đến nút giao thông ngã ba Cát Lái (hướng từ Thủ Đức về cầu Sài Gòn.
- Đại lộ Bình Dương...
- Đường Ngô Gia Tự (Quốc lộ 1A cũ), hướng từ Hà Nội đi Bắc Ninh... v.v.
Nói chung thì bất cứ cung đường nào cũng có thể gặp "đinh tặc" do pháp luật chúng ta quá lỏng lẻo với loại tội phạm (?) có một không hai trên thế giới này.
.
Những nơi là "đất mần ăn" của đinh tặc, nếu tinh ý thì bạn có thể nhận thấy điều này:
- Có nhiều, rất nhiều chổ sửa xe ven đường. Các chổ này tạm bợ, chỉ bơm vá, thay ruột chứ không nhận sửa bất kỳ thứ gì khác trên con ngựa sắt của bạn.
- Nhiều bản thông báo ghi nguệch ngoạc ven đường, trên cột điện ghi số ĐTDĐ để gọi vá xe lưu động (đây là của chính bọn họ).
2/ Đồ nghề vá xe nhất định bạn phải đem theo, cả một vài ruột xe dự phòng.
Tự vá xe trên cung đường phượt
3/ Chạy xe không quá sát lề: phía phải sát lề đường an toàn nhưng những miếng sắt hình con rô hay văng vào đấy (cả những cây đinh thật sự). Phía sát lề cũng không sạch nhẳn như phía ngoài khiến ta khó quan sát nhận biết sự hiện diện của những con "ách rô" hơn.
4/ Nếu đã lỡ dính đinh khiến xe xẹp bánh: bạn dừng xe lại > xem xét vỏ xe > nếu có đinh hay mảnh sắt ghim vào đó thì rút ra... rồi cứ để vậy mà chạy chậm vượt các tiệm vá xe "trời ơi" của bọn chúng > đến khúc nào nhắm xem có nơi sửa xe đàng hoàng thì vào thay ruột.
Chạy chầm chậm còn hơn là dẫn bộ, mà chạy như vậy cũng không thể làm hại vỏ mà chỉ nát ruột thôi.
< Tai nạn do đinh tặc.
Bạn cần thấy rõ điều này: khi đã dính đinh của đinh tặc thì chắc chắn 100% là cái ruột xe của bạn cũng đã tiêu rồi nên mình cũng không cần thiết gìn giữ cái ruột đó làm gì. Đã không cần giữ thì cũng nên nhất quyết không cho đinh tặc ăn tiền rồi thay cho bạn cái ruột siêu dỏm (ruột mỏng teo, không tên hiệu nhưng giá cực cao - 70 ~ 100 ngàn/ lần thay, dỏm tới mức bạn phải thay tiếp trong một vài bữa sau).
Lưu ý: Ngay cả chuyện nếu bạn có đem ruột mới sơ cua > bọn đinh tặc cũng sẽ nhận thay ruột đó cho bạn nhưng sau khi thay thì xe bạn sẽ chắc chắn có thêm vài bệnh mới đấy - ví dụ như "đề hoài không nổ", xe khó nổ máy...v.v.
5/ Thường là khi bánh trước xe máy cán phải đinh của “đinh tặc” làm nảy đinh lên và bánh sau sẽ bị đâm thủng. Miếng chắn này sẽ gạt đinh ra bên cạnh, giữ an toàn cho bánh sau.
Bạn nghiên cứu cắt và cặp thêm miếng cao su (giống miếng chặn bùn) phía dưới lốc máy: xe nguyên thủy người ta chống bùn ở vè thì mình chống "ách rô" văn bậy!
Ở chiếc Win100 của mình thì Dũng này xài tạm... miếng lót chuột: Miếng lót để xuôi - trên đục hai lổ, xỏ vào đó sợi dây rút để treo hờ vào cây gá để chân dưới lốc máy. Phần dưới miếng lót (khúc sà gần mặt đất mình kẹp hai miếng sắt mỏng uốn cong cánh cung hướng về phía trước, cố đinh bằng vài con bù lon to để có sức nặng, không bị gió bạt. Cây sắt uốn cong để giữ miếng lót cong theo, chú ý hất đinh, sắt văng ra hai bên.
Bạn cũng có thể mua miếng chắn bùn bản to của xe hơi bằng cao su - loại này nặng, không cần thêm ốc tán gì. Kinh nghiệm du lịch
6/ Một vài nơi có chế tạo một thiết bị nam châm dưới lườn máy để hút đinh.
Tuy nhiên do thiết bị này dùng điện để có lực hút mạnh nên giá thành cao, lại hao nguồn điện, hao bình ắc quy của xe.
Đinh tặc ngày nay lại có những phương cách thần sầu khác để đối phó như dùng "ách rô" nhựa, nhôm... (Trời hỡi, pó tay với mấy pa này) nên phương cách này khó thực thi.
...
Một số kinh nghiệm của Điền Gia Dũng này qua những chuyến du phượt khắp nơi, mong là nó sẽ giúp được chút gì cho bạn, giữ bạn an toàn trên bước đường du phượt. Rất mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp bổ xung của các bạn.
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO! -----------
Đi từ Đắk Lắk về TP.HCM thay ruột xe 19 lần
.
Đó là trường hợp khá bi đát của anh Đinh Ngọc Tuấn (Ea H’Đing, Cư M’Gar, Đắk Lắk) bị dính đinh khi lưu thông trên quốc lộ 14, đoạn từ TP Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk) đến TP.HCM.
Mồng 5 tết, anh Tuấn khởi hành từ thị trấn Ea Pốc (Cư M’Gar) theo quốc lộ 14 về TP.HCM chạy được khoảng 35km lốp xe trước cán đinh tại đoạn đường nằm gần cầu 14 (TP Buôn Ma Thuột). Dắt xe được 500m anh gặp một tiệm vá xe, sau khi chờ gần 30 phút anh Tuấn mới được thay ruột xe do phải chờ ba người khác cũng bị lủng lốp.
Chạy thêm 28km tới địa phận tỉnh Đắk Nông, dù đã được cảnh báo đoạn đường tại đây rất dễ bị dính đinh nhưng anh Tuấn phải thay ruột xe thêm chín lần tại đoạn quốc lộ này. Trong tám lần thay ruột thì ba lần anh bị tiệm vá xe thay loại ruột xì lỗ mọt, chạy được vài trăm mét lốp bị xì hơi phải thay ruột mới.
Anh Tuấn nhớ lại: “Đi qua tỉnh Đắk Nông, đến đoạn giáp ranh với tỉnh Bình Phước, tôi thấy nhẹ nhõm vì mọi chuyện bình yên. Nhưng khi chạy tới đoạn này xe bị lủng thêm bốn lần do đoạn đường này đang nâng cấp, mở rộng. Các loại xe máy đi qua đây ngoài bị lủng do đường lởm chởm đá, phần lớn đều bị dính đinh vít loại nhọn nằm lăn lóc trên đường”.
< Lưới chống đinh tặc của mình đây.
Đoạn đường cuối cùng từ Bù Đăng (Bình Phước) đến ngã tư Bình Phước (Q.Thủ Đức, TP.HCM) anh phải thay ruột xe thêm sáu lần cũng do cán đinh. Tuy nhiên, xe anh Tuấn bị lủng chủ yếu ở đoạn đường qua tỉnh Bình Dương. Anh Tuấn buồn rầu: “Tổng số tiền phải trả cho các tiệm sửa xe trên đường là gần 1,33 triệu đồng. Giá bình thường một ruột xe chỉ 45.000 đồng, nhưng chủ tiệm lấy với giá cắt cổ (trung bình 70.000 đồng/cái)”. Theo báo Tuổi Trẻ.
Vậy là bạn thất tha thất thểu dẩn bộ tìm chỗ vá với chiếc ba lô nặng trịch trên yên. Chổ vá sơ sài nhưng... có thể đắt khách với vài ba xe chờ chực cùng vài người khách ngoài mặt không vui nhưng trong lòng thì... lửa cháy!
Lửa cháy càng to hơn khi họ tính tiền: thường thì 70 ngàn, đôi khi có thể tới 100 ngàn với cái ruột xe không tên cũng chả có hiệu! Ngậm đắng nuốt cay, bạn trả tiền rồi lại đi nhưng khoan mừng vội: rất có thể chỉ vài cây số nữa, bạn lại bị xẹp tiếp lần 2, lần 3...Đây là một sự trấn lột giữa ban ngày ban mặt trên những nẻo đường chu du khắp nước. Dính đinh tặc vừa mất thời gian, mất tiền của, lại có thể gây nguy hiểm tính mạng cho chính mình nếu mất lái.
Vậy cách gì để chống lại cạm bẩy của những người có cái nghề "có một không hai" trên thế giới này?
Du lịch, GO! xin đưa một số mẹo chống đinh tặc dưới đây để các bạn thích du lịch bụi, phượt khắp nơi trên những nẻo đường đất nước xem và áp dụng để giữ an toàn cho chính mình:
1/ Chạy chậm là phương châm đầu tiên để tránh né cạm bẩy đinh tặc! Nhưng một ngày đi vài ba trăm cây số thì chạy chậm biết bao giờ mới tới nơi bạn muốn đến? Vậy thì ta cần giữ tốc độ thấp ở những cung đường nổi tiếng vì nạn đinh tặc. Ví dụ như qua phương tiện truyền thông, ta có thể thấy những nơi này thường có tệ nạn trên:
- Cung đường từ khu du lịch Đại Nam đến thị trấn Mỹ Phước (Bình Dương).
- Ngã tư Tô Ngọc Vân - liên tỉnh lộ 43 tới chân cầu vượt Linh Xuân, (thuộc P.Tam Bình và Linh Trung, Q.Thủ Đức, TP.HCM và huyện Dĩ An, Bình Dương).
- Đoạn đường xuyên Á từ cầu vượt Bình Phước tới ngã tư Linh Xuân (Q.Thủ Đức, TP.HCM và huyện Dĩ An, Bình Dương).
- Gần chân cầu Chương Dương (Hà Nội).
- Xa lộ Hà Nội, đoạn từ ngã tư RMK đến nút giao thông ngã ba Cát Lái (hướng từ Thủ Đức về cầu Sài Gòn.
- Đại lộ Bình Dương...
- Đường Ngô Gia Tự (Quốc lộ 1A cũ), hướng từ Hà Nội đi Bắc Ninh... v.v.
Nói chung thì bất cứ cung đường nào cũng có thể gặp "đinh tặc" do pháp luật chúng ta quá lỏng lẻo với loại tội phạm (?) có một không hai trên thế giới này.
.
Những nơi là "đất mần ăn" của đinh tặc, nếu tinh ý thì bạn có thể nhận thấy điều này:
- Có nhiều, rất nhiều chổ sửa xe ven đường. Các chổ này tạm bợ, chỉ bơm vá, thay ruột chứ không nhận sửa bất kỳ thứ gì khác trên con ngựa sắt của bạn.
- Nhiều bản thông báo ghi nguệch ngoạc ven đường, trên cột điện ghi số ĐTDĐ để gọi vá xe lưu động (đây là của chính bọn họ).
2/ Đồ nghề vá xe nhất định bạn phải đem theo, cả một vài ruột xe dự phòng.
Tự vá xe trên cung đường phượt
3/ Chạy xe không quá sát lề: phía phải sát lề đường an toàn nhưng những miếng sắt hình con rô hay văng vào đấy (cả những cây đinh thật sự). Phía sát lề cũng không sạch nhẳn như phía ngoài khiến ta khó quan sát nhận biết sự hiện diện của những con "ách rô" hơn.
4/ Nếu đã lỡ dính đinh khiến xe xẹp bánh: bạn dừng xe lại > xem xét vỏ xe > nếu có đinh hay mảnh sắt ghim vào đó thì rút ra... rồi cứ để vậy mà chạy chậm vượt các tiệm vá xe "trời ơi" của bọn chúng > đến khúc nào nhắm xem có nơi sửa xe đàng hoàng thì vào thay ruột.
Chạy chầm chậm còn hơn là dẫn bộ, mà chạy như vậy cũng không thể làm hại vỏ mà chỉ nát ruột thôi.
< Tai nạn do đinh tặc.
Bạn cần thấy rõ điều này: khi đã dính đinh của đinh tặc thì chắc chắn 100% là cái ruột xe của bạn cũng đã tiêu rồi nên mình cũng không cần thiết gìn giữ cái ruột đó làm gì. Đã không cần giữ thì cũng nên nhất quyết không cho đinh tặc ăn tiền rồi thay cho bạn cái ruột siêu dỏm (ruột mỏng teo, không tên hiệu nhưng giá cực cao - 70 ~ 100 ngàn/ lần thay, dỏm tới mức bạn phải thay tiếp trong một vài bữa sau).
Lưu ý: Ngay cả chuyện nếu bạn có đem ruột mới sơ cua > bọn đinh tặc cũng sẽ nhận thay ruột đó cho bạn nhưng sau khi thay thì xe bạn sẽ chắc chắn có thêm vài bệnh mới đấy - ví dụ như "đề hoài không nổ", xe khó nổ máy...v.v.
5/ Thường là khi bánh trước xe máy cán phải đinh của “đinh tặc” làm nảy đinh lên và bánh sau sẽ bị đâm thủng. Miếng chắn này sẽ gạt đinh ra bên cạnh, giữ an toàn cho bánh sau.
Bạn nghiên cứu cắt và cặp thêm miếng cao su (giống miếng chặn bùn) phía dưới lốc máy: xe nguyên thủy người ta chống bùn ở vè thì mình chống "ách rô" văn bậy!
Ở chiếc Win100 của mình thì Dũng này xài tạm... miếng lót chuột: Miếng lót để xuôi - trên đục hai lổ, xỏ vào đó sợi dây rút để treo hờ vào cây gá để chân dưới lốc máy. Phần dưới miếng lót (khúc sà gần mặt đất mình kẹp hai miếng sắt mỏng uốn cong cánh cung hướng về phía trước, cố đinh bằng vài con bù lon to để có sức nặng, không bị gió bạt. Cây sắt uốn cong để giữ miếng lót cong theo, chú ý hất đinh, sắt văng ra hai bên.
Bạn cũng có thể mua miếng chắn bùn bản to của xe hơi bằng cao su - loại này nặng, không cần thêm ốc tán gì. Kinh nghiệm du lịch
6/ Một vài nơi có chế tạo một thiết bị nam châm dưới lườn máy để hút đinh.
Tuy nhiên do thiết bị này dùng điện để có lực hút mạnh nên giá thành cao, lại hao nguồn điện, hao bình ắc quy của xe.
Đinh tặc ngày nay lại có những phương cách thần sầu khác để đối phó như dùng "ách rô" nhựa, nhôm... (Trời hỡi, pó tay với mấy pa này) nên phương cách này khó thực thi.
...
Một số kinh nghiệm của Điền Gia Dũng này qua những chuyến du phượt khắp nơi, mong là nó sẽ giúp được chút gì cho bạn, giữ bạn an toàn trên bước đường du phượt. Rất mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp bổ xung của các bạn.
Sáng kiến chống đinh tặc, bạn xem thử...
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO! -----------
Đi từ Đắk Lắk về TP.HCM thay ruột xe 19 lần
.
Đó là trường hợp khá bi đát của anh Đinh Ngọc Tuấn (Ea H’Đing, Cư M’Gar, Đắk Lắk) bị dính đinh khi lưu thông trên quốc lộ 14, đoạn từ TP Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk) đến TP.HCM.
Mồng 5 tết, anh Tuấn khởi hành từ thị trấn Ea Pốc (Cư M’Gar) theo quốc lộ 14 về TP.HCM chạy được khoảng 35km lốp xe trước cán đinh tại đoạn đường nằm gần cầu 14 (TP Buôn Ma Thuột). Dắt xe được 500m anh gặp một tiệm vá xe, sau khi chờ gần 30 phút anh Tuấn mới được thay ruột xe do phải chờ ba người khác cũng bị lủng lốp.
Chạy thêm 28km tới địa phận tỉnh Đắk Nông, dù đã được cảnh báo đoạn đường tại đây rất dễ bị dính đinh nhưng anh Tuấn phải thay ruột xe thêm chín lần tại đoạn quốc lộ này. Trong tám lần thay ruột thì ba lần anh bị tiệm vá xe thay loại ruột xì lỗ mọt, chạy được vài trăm mét lốp bị xì hơi phải thay ruột mới.
Anh Tuấn nhớ lại: “Đi qua tỉnh Đắk Nông, đến đoạn giáp ranh với tỉnh Bình Phước, tôi thấy nhẹ nhõm vì mọi chuyện bình yên. Nhưng khi chạy tới đoạn này xe bị lủng thêm bốn lần do đoạn đường này đang nâng cấp, mở rộng. Các loại xe máy đi qua đây ngoài bị lủng do đường lởm chởm đá, phần lớn đều bị dính đinh vít loại nhọn nằm lăn lóc trên đường”.
< Lưới chống đinh tặc của mình đây.Đoạn đường cuối cùng từ Bù Đăng (Bình Phước) đến ngã tư Bình Phước (Q.Thủ Đức, TP.HCM) anh phải thay ruột xe thêm sáu lần cũng do cán đinh. Tuy nhiên, xe anh Tuấn bị lủng chủ yếu ở đoạn đường qua tỉnh Bình Dương. Anh Tuấn buồn rầu: “Tổng số tiền phải trả cho các tiệm sửa xe trên đường là gần 1,33 triệu đồng. Giá bình thường một ruột xe chỉ 45.000 đồng, nhưng chủ tiệm lấy với giá cắt cổ (trung bình 70.000 đồng/cái)”. Theo báo Tuổi Trẻ.
Sáng kiến chống đinh tặc, bạn xem thử...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






































