Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Núi Thần Ðinh - Quảng Bình

Núi Thần Ðinh là dãy núi thuộc huyện Quảng Ninh (tỉnh Quảng Bình) nằm soi bóng bên dòng sông Long Đại. Nơi đây có vẻ đẹp hùng vĩ của một bức tranh sơn thủy. Đỉnh Thần Đinh nằm ở thôn Rào Đá, xã Trường Xuân, cách TP Đồng Hới 25km về phía nam và cách đường Hồ Chí Minh tại cầu Long Đại 3km. Núi có độ cao 405m so với mực nước biển.

Du khách đến thăm Quảng Bình có thể ghé thăm núi Thần Ðinh, nơi vốn nổi tiếng "lắm tiên nhiều Phật", "núi Thần Ðinh chót vót, khí thế nuốt phăng phăng bốn trăm châu". Sách Ô Châu Cận Lục có viết: “Núi Thần Đinh tại xứ Thạch Giang, huyện Khang Lộc (Quảng Ninh). Tục truyền khi vua Lê chinh phạt Chiêm Thành đã sai lực sĩ quật đánh núi này, gọi cả các núi đều hướng về tây, riêng núi này quay lưng lại”, do đó núi Thần Đinh còn có tên khác là núi Bất Nghĩa.

Sách Đại Nam Nhất Thống Chí mô tả: “Núi đá cao chót vót, trên núi có chùa Kim Phong tức là chùa Non, cạnh chùa có đất rộng, trồng hoa; sườn núi có động sâu thẳm rộng rãi, cửa động hẹp phải nghiêng mình mà vào một hồi mới rộng.

Trong động có hai tầng, đá xếp hệt như bàn ghế, có viên đá giống tượng phật, lại có thạch nhũ trùng điệp rũ xuống. Trước động về phía tả lại có một động, thạch nhũ trong động chỗ ẩn chỗ hiện, có chỗ như cái tàn vàng, có chỗ như hình voi; về phía hữu có hai động gọi là động Trống và động Chuông, trong ấy đá rũ xuống, gõ vào thành tiếng như chuông như trống nên gọi thế. Ngoài động có giếng đá (giếng Tiên) nước ngọt, không bao giờ cạn”.

Về ngôi chùa Kim Phong trên núi Thần Đinh, cũng sách Đại Nam Nhất Thống Chí viết rằng: “Chùa Kim Phong ở trên núi Thần Đinh, huyện Khang Lộc, không rõ dựng từ đời nào, sau trải loạn lạc bị bỏ hư. Năm Minh Mạng thứ 6 (1825) trụ trì là Trần Gia Hội dựng tạm chùa tranh, năm thứ 10 (1829) người địa phương là Lê Văn Trúc quyên triều tu bổ và lợp bằng ngói, vừa có một người địa phương đỗ thuyền ở trấn Nhật Lệ khi nhổ neo bắt được quả chuông bằng đồng đem cúng vào chùa”.

Truyền thuyết kể rằng: Thầy Ân Khả đã tu ở chùa này (chùa Kim Phong) từ năm 1694 (đời Lê Huy Tông, niên hiệu Chính Hòa, ứng với triều Khang Hy bên Trung Quốc), thầy là người đức độ tài trí, được tăng ni phật tử trong vùng yêu mến. Trước khi viên tịch, thầy cắt một ngón tay út bỏ vào tráp để lại cho chùa. Lạ thay ngón tay tươi mãi không hề bị thối rửa. Sau này thầy đầu thai vào một gia đình bên Trung Quốc và tái sinh trong hình hài vua Càn Long (1736-1796) (tương truyền vua Càn Long cũng bị thiếu mất một ngón tay út).

Vua Càn Long linh cảm tiền kiếp có duyên nợ với chùa non trên núi Thần Đinh bên Đại Việt nên đã gửi một quả chuông sang tặng, chuông có khắc mấy chữ “Thần Đinh chung”. Thuyền chở chuông vào đến cửa sông Nhật Lệ thì không may bị bão tố nhấn chìm. Sau này một ngư dân quê ở huyện Bố Trạch tên là Đặng Văn Tiên, trong một lần thả lưới đã bắt được quả chuông và đem cúng vào chùa Non trên núi Thần Đinh.

Không biết huyền thoại về quả chuông đồng do vua Càn Long tặng có thật hay không, chỉ biết rằng hiện nay quả chuông chùa Non trên núi Thần Đinh đang được treo ở chùa Phổ Minh, ở xã Đức Ninh, TP Đồng Hới.

Từ bao đời nay, Thần Ðinh trường tồn sừng sững như chiếc bình phong khổng lồ chở che bao bọc cho những con người lao động cần cù chịu khó ở miền tây Quảng Bình.

Từ thành phố Ðồng Hới, theo hướng tây nam, khoảng 30 km, đến bến phà Long Ðại (huyện Quảng Ninh), có thể ngược dòng bằng thuyền để cảm nhận hết vẻ đẹp hùng vĩ của quần thể di tích núi Thần Ðinh. Giữa bập bềnh mênh mông sóng nước, những cảnh đẹp của núi Thần Ðinh dần hiện ra trước mắt như một bức tranh sơn thủy...

Quần thể di tích núi Thần Ðinh, không chỉ có ý nghĩa nhiều mặt tâm linh, địa lý, lịch sử. Chiến lũy Trường Dục của Ðào Duy Từ đã dựa vào thế hiểm yếu và được bắt đầu từ chân núi Thần Ðinh.

Người dân nơi đây kể lại, núi Thần Ðinh còn có tên là núi Chùa Non, vì ngày trước trên núi có một ngôi chùa mang tên chùa Non, gắn liền với tín ngưỡng dân gian của các dân tộc Kinh, Vân Kiều anh em quen sống với nghề đi rừng và trồng trọt.

Ghé thuyền vào Bến Chùa, đi thêm khoảng vài trăm mét về phía tây là đến chân núi Thần Ðinh. Ngước mắt lên ta thấy núi chót vót...

Theo những bậc đá lên cao hai bên sườn núi, ta bắt gặp ngôi chùa Hang thiên tạo bằng đá. Trước cửa hang có hai hang nhỏ mang tên hang Chuông và hang Trống. Khi gõ nhẹ vào vách đá, có những âm thanh trong trẻo như tiếng trống đánh, chuông ngân. Nhìn kỹ và tưởng tượng, ta sẽ thấy những nhũ đá thật giống với những chiếc chuông, chiếc trống. Ði vào chùa Hang, du khách có thể khám phá vẻ đẹp thiên nhiên. Trần động có nhiều nhũ đá rủ xuống hình chiếc lộng vàng, hình voi chầu, ngựa phục.

Rời chùa Hang, du khách tiếp tục bước theo các bậc đá lên núi Thần Ðinh. Dấu tích của chùa Kim Phong linh thiêng như vẫn còn đâu đây. Theo thư tịch cổ, vào đời Hậu Lê, chùa có tám gian. Năm Minh Mạng thứ 6 (1825), sư Trần Gia Hội (chùa Thiên Mụ - Huế) đã dựng tạm một ngôi chùa tranh tre để tu hành. Bốn năm sau, hưu quan Lê Văn Trúc đã cho xây dựng bậc đá lên chùa và lợp thêm ngói, sửa sang lại chùa. Trải qua bao biến cố thăng trầm của lịch sử, Kim Phong Tự nay chỉ còn là dấu tích, nhưng hằng năm, vào những ngày lễ, Tết, cư dân và du khách vẫn thường xuyên ra thắp hương cầu cho cuộc sống an lành, no ấm...

Bước lên đỉnh núi Thần Ðinh khi trời đã về chiều, du khách tha hồ phóng tầm mắt ra xa để ngắm nhìn bản làng của các dân tộc Kinh, Vân Kiều - thấy rõ cả một vùng đất Quảng Ninh, Đồng Hới với các dòng sông Rào Trù, Rào Đá uốn mình lúc ẩn, lúc hiện dưới chân núi sau những rặng cây xanh. Dòng Đại Giang (Long Đại) mềm mại uốn mình dưới cầu Long Đại, về tận Quán Hàu và hòa vào dòng Nhật Lệ để tuôn vào biển Đông. Đường Hồ Chí Minh như một dải lụa trắng vắt ngang dòng sông làm cho cả vùng đất biến thành một bức tranh thủy mặc đầy sức sống.

Rời núi Thần Ðinh có thể ghé thăm hang Rào Trù - một nơi đóng quân trong những cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ.

Sau một ngày tham quan, buổi tối du khách có dịp ghé thăm những gia đình người Vân Kiều, người Kinh mến khách. Bên bếp lửa hồng ta được thưởng thức đậu phộng rang Trường Xuân, bắp nướng Rào Ðá, nhấp chén rượu Võ Xá, thưởng thức thịt dê núi, thịt bò núi Thần Ðinh.

Nguồn tin: Báo Nhân Dân, Tuổi Trẻ, ảnh internet

Dinh Cô - Bà Rịa Vũng Tàu

Dinh Cô (thuộc thị trấn Long Hải huyện Long Đất) nằm bên sườn ngọn đồi nhỏ (đồi 28), trước mặt là bãi cát dài và biển khơi mênh mang sóng nước. Theo truyền thuyết, Dinh Cô được khởi đầu xây dựng vào cuối thế kỷ XVIII để thờ một trinh nữ tên là Lê Thị Hồng, tục danh là Thị Cách.

Thân phụ cô là ông Lê Văn Khương, thân mẫu là bà Thạch Thị Hà, nguyên quán tại Phan Rang. Năm 17 tuổi cô theo cha vào thành Gia Định buôn bán trên chiếc thuyền gỗ. Khi ngang qua vùng này thì thuyền gặp giông bão, cô bị rớt xuống biển tử nạn, xác trôi dạt vào hòn Hang, được dân làng chôn cất trên gò đất ven biển. Từ đó cô luôn hiển linh mộng báo điềm lành, diệt trừ dịch bệnh, độ trì bá tánh nên được dân trong vùng lập bàn thờ và tôn xưng là: "Long Hải Thần Nữ Bảo An Chánh Trực Nương Nương Chi Thần".

Cổ sử cũng ghi rõ:"Ngoài mòm núi có ngọn Thần Nữ, tục gọi mỏm Dinh Cô, có một đống vừa cát vừa đá, trước kia có một người con gái chừng 17 - 18 tuổi bị bão giạt đến đây, được người địa phương chôn cất, sau đó mộng thấy người con gái ấy, tự xưng là Thị Cách đến đây giúp đỡ, người ta cho là thần, lập đền thờ nay vẫn còn ." (Đại Man Nhất Thống Chí).

Ban đầu Dinh Cô chỉ là ngôi miếu nhỏ mái tranh vách đất nằm kề bãi biển, do bị sóng gió cuốn lở đất cát nên phải dời lên chân núi. Năm Canh Ngọc (1930) các vị tiền hiền và dân trong vùng tổ chức quyên góp xây cất lại Dinh Cô rộng lớn, vững chắc hơn. Cơn hỏa hoạn tối mồng 8 tháng Giêng Năm Đinh Mão (1987) đã thiêu rụi tòa thánh điện nên ngư dân địa phương và bá tánh khắp nơi đóng góp tiền của, công sức xây dựng lại Dinh Cô.

Từ đó đến nay các công trình không ngừng được mở rộng và xây dựng thêm. Hiện tại Dinh Cô như một tòa lâu đài tráng lệ nhưng cũng thật trang nghiêm bề thế với tổng diện tích sử dụng lên tới 1000m2. Bên trong Dinh Cô bài trí các tượng rồng , hổ, tứ linh, hoành phi câu đối đắp nổi sơn phết rực rỡ hoặc ghép miểng sứ cổ. Ngoài bảy bàn thờ nơi thánh điện, khu vực Dinh Cô còn có thêm các miếu thờ: Bà Hòa Tinh Thánh Mẫu, Quan Thánh, Bàn Thiên, Bàn Mẫu, Quan Thế Âm Bồ Tát.....

Mộ Cô ở vế phía Tây Nam, cách Dinh thờ khoảng 1km, được xây trên đồi Cô Sơn. từ dưới đi lên mộ qua 60 bậc thang và một mái tam quan nhỏ. Mộ Cô là một nơi khang trang đẹp đẽ, thu hút nhiều người đến thăm viếng chiêm bái, đặc biệt là trong dịp diễn ra lễ Nghinh Cô.
Cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp và kiến trúc Dinh Cô, Mộ Cô cùng bãi biển thơ mộng hoà nhập thành một danh lam thắng cảnh nổi tiếng trong vùng.

Bộ Văn hóa Thông tin đã ra quyết định số 65 QĐ/ BT ngày 16 tháng 01 năm 1995 công nhận khu thắng cảnh Dinh Cô là di tích lịch sử văn hóa của quốc gia.

Theo Tourdulich.com, ảnh internet

Hoang sơ thác Ba Giọt

Thác Ba Giọt (xã Phú Hòa, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai) là một điểm đến kỳ thú cho những ai thích khám phá vẻ đẹp thiên nhiên còn  nguyên vẹn nét hoang sơ.

Thác Ba Giọt cách TP.HCM chừng 140km. Từ Sài Gòn bạn chạy dọc theo quốc lộ 20 hướng lên Đà Lạt, qua cầu La Ngà.

Tới cây số 118, đoạn giáp ranh giữa huyện Định Quán và huyện Tân Phú (Đồng Nai), nhìn bên tay trái sẽ thấy bảng đề khu du lịch sinh thái Hoa Phượng. Bạn quẹo trái đi vào con đường nhỏ tráng nhựa dài độ 8km. Đường tuy quanh co nhưng đủ rộng cho cả xe du lịch vào tận nơi. Cuối đường bạn sẽ bắt gặp một không gian hoang sơ, thoáng mát của dòng thác Ba Giọt ầm ì tuôn.

Kỳ thú thác Ba Giọt

Lối vào khu du lịch sinh thái là những tán phượng còn sót lại những trái khô quắt queo của mùa cũ bên cạnh những chồi non báo hiệu tiết xuân sang. Chỉ chừng vài tháng nữa thôi, khi đám ve sầu bắt đầu gọi hè, những tán phượng dọc lối đi ấy sẽ đỏ rực màu hoa nhung nhớ làm sống dậy bao hồi ức thuở học trò.
Thác Ba Giọt còn có tên là Ba-zọt, đối với nguồn gốc tên gọi này, nhiều người cho rằng có lẽ là do khi nhìn từ trên cao xuống thác đổ thành ba nhánh lớn bên cạnh vô số các nhánh phụ trông như những giọt nước khổng lồ từ trên trời rơi xuống giữa bạt ngàn rừng cây đồi núi.

So với nhiều ngọn thác kỳ vĩ khác của vùng cao nguyên như Draysap, Đambri, Đatanla, thác Ba Giọt không thể sánh về độ cao, nhưng xét về độ rộng thì thác trên tỏ ra vượt trội với những ghềnh đá chồng chất nối tiếp nhau trải dài tưởng chừng đến vô tận…

 Ở Ba Giọt, đá chồng lên đá, nước len qua đá nhiều hình thù tạo nên vô số những dòng chảy khác nhau đẹp mắt. Nơi những ghềnh đá cao, nước cuộn lên, uốn mình một lượt trước khi đổ ào xuống hồ rộng phía dưới.

Một người dân sống lâu năm ở đây cho  biết: Mùa khô, Ba Giọt hiền hòa thong thả vậy chứ khi mùa mưa tới, dòng thác cuộn chảy dữ dội đến không thể nhận ra hình ảnh quen thuộc của “ba giọt nước”.

Nổi giữa Ba Giọt là cụm đảo có tên gọi Tình Nhân với cỏ hoang ngập quá chân người chờ bạn khám phá. Một mạn hồ có neo sẵn mấy chiếc thuyền và ca-nô sẵn sàng chở khách ra đảo tham quan hay đi câu cá giữa lòng thác.
Dọc trên bờ hồ, du khách có thể ngả lưng nghỉ ngơi thư thả trên những chiếc võng được giăng sẵn dưới những mái nhà tranh quán lá đơn sơ.
Đặc sản tại Ba Giọt

Thác Ba Giọt là địa điểm được nhiều cần thủ tìm đến để thỏa thú câu cá lăng, cá trèn… Bãi bồi của thác tương đối rộng, thoai thoải tiện cho người buông cần câu ven bờ hay có thể thuê thuyền chở ra giữa lòng hồ để câu tùy thích.

Anh bạn tôi mê câu lăng cho biết: Để câu được cá lăng lớn ở Ba Giọt, nhóm anh phải phục qua đêm, dùng mồi thuốc (cá linh phơi nắng cho thật ươn, xay cho nhuyễn rồi đem ủ) thì mới dễ “vấp” lăng ở Ba Giọt.

Tại các quán lá đơn sơ ở Ba Giọt, bạn cũng có thể thưởng thức món lẩu cá lăng, lăng nướng, chiên giòn với giá 150.000 đồng/kg. Cá lăng ở đây thường được thợ câu đem vào quán bán  để phục vụ du khách.

Cá lăng ở quán đều được đánh bắt tự nhiên nên thịt rất ngon, béo ngọt, vàng ươm hấp dẫn với lớp da dày ngầy ngậy. Con cá lăng nặng chừng hơn 1kg, có con hơn 3kg được thả trong một hồ nhỏ trong quán, khách ưng con nào tùy ý "đi chợ" để chủ quán bắt đem “mần” thịt.

Chừng 15 phút là có ngay một lẩu cá nóng nghi ngút khói cùng đĩa mắm ngon thái ớt sẵn.

Cá tươi nên nước lẩu ngọt đậm đà có thể làm hài lòng bất kỳ thực khách khó tính nào. Ngoài cá lăng, du khách cũng có thể chọn món lẩu cá điêu hồng với giá bình dân. Muốn chắc bụng có thể gọi thêm đĩa mì xào bò hay kêu con gà ta, làm hai món: nướng lụi và nấu cháo hành hoa, ăn mát ruột mát gan mà lại bổ dưỡng.

Theo Nguồn : TN - Moitruongdulich - ảnh internet

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

Bài 6: Độc hành trên "đường xa vạn dặm"

Một ba lô, một bản đồ, những lữ khách độc hành cứ rong ruổi khắp chốn như anh chàng cao bồi Lucky Luke trong bộ truyện tranh nổi tiếng thế giới. Cứ ngỡ rằng họ rất cô đơn, nhưng ngược lại, nỗi cô đơn chỉ là cảm xúc thoáng qua. Trên từng bước chân độc hành của mình, họ sẽ gặp những con người dù mới quen nhưng lại rất gần gũi, thậm chí có cả những cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời họ.

“Một mảnh tình riêng… ta với ta”

“Thực ra không ai muốn đi du lịch mà xuất phát điểm lại chỉ có một mình đâu, nhưng phần vì không tìm được người có khả năng tài chính và thu xếp được thời gian đi cùng mình, phần vì cái tính “bất tử”, cứ buồn là xách ba lô đi nên chẳng ai theo kịp.” – Bùi Ngọc Linh, cô gái có biệt danh LinhEvil nổi tiếng trong giới du lịch bụi VN, chia sẻ. Từng một mình khoác ba lô lang thang hơn chục nước trên thế giới, tự nhận mình “lầm lũi và lạnh băng” nhưng LinhEvil cũng đã ngả đầu vào vai người lạ khóc vì “lạnh và cô đơn”.

Đó là trong chuyến đi vòng quanh châu Âu năm 2004, khi ngồi trong một quán café ở Brugge, Bỉ với cái lạnh dưới 0 độ ngoài trời, Linh ngắm nhìn anh chàng tóc nâu, mắt xanh lá cây dễ thương đã theo cô suốt mấy con đường.

Rồi 2 người cùng bước đi trên cây cầu trắng tinh bắc qua dòng sông băng, lần đầu tiên, Linh quay sang nói với anh ta: “Em lạnh quá!” Và cũng là lần đầu tiên nơi đất khách, Linh cảm nhận hơi ấm khi anh ta ôm Linh vào lòng, và cô đã khóc. Vài năm sau nhắc lại, Linh vẫn thấy đây là một kỷ niệm đẹp bởi “nó là sự đồng cảm giữa một người bản địa và người khách phương xa”.

Lang thang qua 29 quốc gia trên thế giới, khẳng định mình “đã đặt chân tới mọi tỉnh, thành trên đất nước VN”, Hoangbquang, quản trị box Du lịch của mạng Trái tim VN Online, vẫn thường một mình rong ruổi trong những chuyến đi ấy. Hoangbquang tâm sự: “Không ai thích sự cô độc nhưng nếu đã chọn bạn đồng hành thì phải tìm được người thực sự đồng cảm.”
Nhớ lại chuyến đi Hà Giang năm 2005, găp phải thời tiết mưa bão, đường đi khó, Hoangbquang đã “suýt chết” vì bị lật xe. Mệt mỏi và cô đơn, anh lập tức lên mạng và “gào” lên: “Giá như có một người bạn đường thì tốt biết mấy!”. Say đó nhiều bạn đã nhắn tin hỏi liệu anh có thể dừng lại trên đường và chờ họ đến để cùng đi được không.

Nhưng khoảnh khắc cô đơn nhất với Hoangbquang là giây phút lạc đường ở Paris trong một đêm tối trời rất lạnh và tuyết rơi dày. Không giỏi ngoại ngữ, nên anh cứ phải chìa cuốn sách đã ghi sẵn những câu hỏi do người bạn viết hộ bằng tiếng Anh để hỏi người qua đường nhưng họ nói nhanh quá, anh không hiểu. Lúc đó chỉ thèm được nghe tiếng Việt, thèm có một người bên cạnh cùng chia sẻ.
Chui vào một góc tối trên phố ngồi thẫn thờ một lúc, Hoangbquang quyết định hôm sau phải bay về VN ngay, chấm dứt chuỗi ngày “độc hành” nơi đất khách quê người.Nhưng đến khi về tới nhà trọ, bình tâm lại, anh lại tiếp tục khoác ba lô rong ruổi đi khám phá những miền đất mới.

Đi một mình đồng nghĩa với việc phải tự biết bảo vệ mình trước những nguy hiểm trên đường.

Nguyễn Hoàng Tịnh Minh (nhân viên kế toán công ty Dalat Palace Golf Club & Ocean Dunes Golf Club), cô gái nổi tiếng trong giới mô tô thể thao bởi đã từng một mình cưỡi con xe đua NSR 150 phân khối to gấp 3 lần cô đi 1800 cây số xuyên Việt, kể lại giây phút “hãi hùng” trên đường: “Đi qua Đèo Ngang vắng tanh vắng ngắt, tuyệt đối không một bóng người, bóng xe. Tôi bắt đầu thấy rờn rờn và cứ thế chạy xe như ma rượt sau lưng vì sợ.”

Dừng ở một quán ăn vắng teo ven đường, tự nhiên lo ngộ nhỡ gặp dân “giang hồ”, Minh rút điện thoại ra làm “động tác giả”: “Alô, mình đang ăn ở Tuy Hoà, ngay cái quán cơm lúc vừa qua đèo Cả nhé!”. Minh nói rất to vào điện thoại để chứng tỏ “đồng đội” đã biết mình ở đây, không phải “đơn thương độc mã” đâu mà bắt nạt.

Nhưng có lẽ, phút giây cô đơn nhất của những lữ khách độc hành là khi thấy cảnh đẹp mà không biết chia sẻ với ai, đến được đích mà không có người để ôm chầm sung sướng.

Khi một mình leo lên tới tận đỉnh Fansipan, Nguyễn Hoàng Tịnh Minh đã hét lên sung sướng và ý nghĩ đầu tiên là “Chụp hình đi!”. Nhưng “ai chụp cho mình?” khi cái máy ảnh này không có chế độ tự động. Thế là đành tự một serie ảnh, cái mất đầu, cái mất chân tay lưu giữ kỷ niệm.

“Tôi không độc hành vì trên đường có lúc nào vắng xe đâu!”

Cô đơn, vất vả như thế, sao những người lữ hành vẫn cứ miệt mài rong ruổi một mình một ba lô chu du thiên hạ? Đó là bởi những xúc cảm, những trải nghiệm khó quên mà họ thu nhặt được trên đường độc hành, những điều mà nếu có thêm một bạn đồng hành, họ sẽ không thể tìm kiếm được.

Hạnh Dung, cô gái đã từng một mình lang thang từ Malaysia, Thái Lan, Campuchia sang tận Ấn Độ trong suốt 9 tháng liền, chia sẻ: “Đi một mình, bạn được tự do hoạch định chuyến đi và tiếp xúc với nền văn hoá địa phương, ăn cùng với người bản địa những món bình dân nhất.”
Cũng nhờ sự tự do của du lịch độc hành mà 6 tháng lang thang khắp Ấn Độ, Hạnh Dung đã nhìn thấy một thế giới hoàn toàn đối lập với những gì cô biết trước đây. Đó là một Ấn Độ với những người sắp chết nằm đầy đường, một Ấn Độ mà người ta nấu nướng và đi vệ sinh ngay trên phố.

Ái Linh, nhân viên thiết kế thời trang, đã từng đi du lịch một mình khắp Tây Nguyên và Campuchia cũng đồng cảm: “Có những lúc một mình lại thấy mình càng phải yêu bản thân hơn. Và đó cũng là lúc nhận ra bản thân mình thiếu thốn điều gì nhất.”
Sau nhiều năm tháng độc hành, LinhEvil tâm sự: “Điều trải nghiệm lớn nhất sau các chuyến độc hành là bạn không thể sống đơn lẻ và phải luôn mở lòng mình. Chính vì thế, khi đi một mình, người ta lại thấy cái quý giá của tình bạn và tính cộng đồng.”

Khi du lịch một mình, nhu cầu được nói chuyện, giao lưu, được chia sẻ, tâm sự lớn hơn nhiều so với đi theo nhóm. Và khi ấy, những người xa lạ cũng dễ xích lại gần nhau hơn, chia sẻ với nhau nhiều hơn. Thậm chí có những cuộc gặp gỡ ảnh hưởng rất lớn tới cuộc đời mình.

Chuyến đi 29 nước vòng quanh thế giới của Hoangbquang cũng xuất phát từ một cuộc gặp gỡ tình cờ như thế. Năm 2004, Hoangbquang chỉ định sang Thái Lan chơi vài ngày. Khi ngồi ở sân bay Đôn Mường (Bangkok), tay cầm chiếc vé chờ đến giờ lên máy bay về VN, anh nhìn thấy một cô bé “rất giống người Việt”. Nói chuyện mới biết cô bé này người Hải Phòng, mới 18 tuổi đã khoác ba lô một mình sang Thái, rồi sẽ sang tiếp Arập Xêút. Bản lĩnh của cô gái trẻ là chất kích thích khiến anh đột ngột quyết định tiếp tục vác ba lô “chinh chiến”.

Bỏ chiếc vé Bangkok-TP.HCM, Hoangbquang lên lịch trình vòng quanh thế giới. E ngại vốn ngoại ngữ ít ỏi của mình, anh ngồi tự nghĩ ra đủ các loại tình huống rồi nhờ cô bé mới quen dịch sang tiếng Anh, viết thành quyển từ điển tự tạo to đùng mang theo. Mỗi chuyến độc hành cũng là một dịp thử thách ý chí và bản lĩnh của mỗi người bởi khi không có ai bên cạnh, bạn buộc phải vận dụng hết khả năng của mình để vượt mọi khó khăn.
Hoangbquang tâm sự: “Đó thực sự là chuyến đi thay đổi cuộc đời tôi. Hơn 70 ngày một mình lang thang 29 nước, trở về tôi tự tin hơn nhiều. Trước đó dù rất muốn làm chủ cuộc đời mình nhưng chưa đủ dũng cảm. Sau chuyến đi, tôi nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty cũ và lập công ty riêng.”

Một kỷ niệm khác cũng khiến Hoangbquang không thể quên đó là lần bị hỏng xe giữa rừng ở Kon Tum, 70km đường rừng, có hai vợ chồng người dân tộc đã tiếp đãi anh nồng hậu trong khi chờ người đến kéo xe về. Vài năm sau quay lại thăm họ thì người chồng đã qua đời. Lúc đó anh mới biết, lúc gặp anh, người chồng đã mắc bệnh hiểm nghèo nhưng hai vợ chồng vẫn vui vẻ đón tiếp anh. Đó là giây phút anh thấu hiểu nhất về cái tâm, cái tình của con người.

Nguyễn Tuấn Anh (24 tuổi), chàng trai đã một mình leo lên đỉnh Fansipan đón sinh nhật lần thứ 23 của mình, tâm sự: “Có thể nói khi không có guide và người gánh đồ, tôi sẽ rất vất vả, có khi phải đặt cược tính mạng mình 50/50. Nhưng chính khi đó tôi phát huy được bản năng sinh tồn của mình và sau chuyến đi tôi thấy trưởng thành hơn hẳn.

Đơn giản như việc căng lều, bình thường có bạn bè thì rất dễ dàng, nhưng làm một mình lại khó khăn hơn tôi tưởng. Đến khi nấu ăn, một tay cứ phải giữ nồi, một tay căng lều cẩn thận kẻo lửa làm cháy, chân thì giữ chai nước diệt khuẩn.” Để đủ sức khoẻ và sự dẻo dai để một mình leo lên nóc nhà Đông Dương hơn 3000 mét, Tuấn Anh đã phải luyện tập miệt mài suốt 3 tháng, từ bài tập chạy bộ, đeo ba lô 20kg đi bộ kiễng chân đến bật nhảy.
Chỉ một quả lê chia sẻ, một chiếc mũ cho mượn hay một câu chúc mừng sinh nhật của những người lạ vô tình gặp trên đường cũng khiến Tuấn Anh thấy hạnh phúc và sự vất vả, cô đơn hoàn toàn biến mất.

Còn những bạn tình cờ của “người đẹp môtô” Nguyễn Hoàng Tịnh Minh lại là những chiếc xe tải, xe khách đường trường chạy cùng hàng trăm cây số. Có những phụ xe ban đầu còn thách thức “Đua không cu em?” nhưng đến khi dừng lại thì “ngã ngửa” vì phát hiện “đối thủ” là một cô gái.
Một lời chúc thượng lộ bình an của những người chỉ đường cũng tiếp thêm sức mạnh cho Minh vượt quãng đường hàng nghìn cây số, khi thì dưới cái nắng đổ lửa, khi lại mưa dầm dề.

Khi biết ý định lái mô tô xuyên Việt của Minh, một hãng xe máy đã đề nghị tài trợ toàn bộ chuyến đi với yêu cầu Minh phải đi xe của hãng và sẽ có một đoàn theo hộ tống nhưng cô từ chối vì chỉ muốn thử sức một mình. Kể về những chuyến đi ấy, Minh cười bảo: “Đừng gọi mình là người độc hành, vì trên đường có bao giờ vắng xe đâu!”

Lan Hương
Theo VietNamNet

Bài 5: Say việc vì… say đi!

Đặc thù công việc đòi hỏi xê dịch liên tục, nhưng những chuyến công tác của người trẻ không đơn thuần chỉ mang nghĩa làm việc. Họ đã tận dụng chính nghề nghiệp của mình để được sải bước dài thêm nữa.

Đỗ Doãn Hoàng, phóng viên trang Phóng sự, Báo Lao Động: Cuộc sống của tôi là dấu cộng của những chuyến… lang thang
“Tôi có may mắn là được đến rất nhiều những miền hoang sơ đệ nhất của Việt Nam. Lắm nơi, chưa có dấu chân người, cuộc sống hoang sơ không tưởng tượng được. Không biết có người trẻ nào được đi nhiều như tôi không nhỉ?” (cười)Hoàng nói vui, và có vẻ thận trọng. Tuy nhiên, ít ai nghi ngờ tuyên bố này của Đỗ Doãn Hoàng, bởi như anh nói, đời anh là dấu cộng của những chuyến đi.

Những chuyến đi của Hoàng nức tiếng qua nhiều mặt báo, qua màn ảnh nhỏ và cả nhiều trang báo điện tử. Anh làm việc với cường độ cao, sự mê đắm và chấp nhận mạo hiểm. Thành quả thể hiện rõ nhất điều này là ở 9 tuyển tập phóng sự (và vài tập văn chương) ngồn ngộn sức sống.
“Lúc nào tôi cũng trong tư thế sẵn sàng đi ngay, không cần qua nhà lấy thêm bất cứ một cái gì cả! Công việc buộc tôi phải đi, nhưng tôi đi miệt mài, là bởi vì tôi đi cho… cá nhân tôi trước tiên! Sau mới là công việc” Hoàng nói.

Có lẽ cũng vì thế mà rất nhiều trưởng chuyên mục hay cán bộ chương trình truyền hình, không hẹn mà cùng thủ thỉ với Hoàng: “Cậu đi đâu thì nói trước với tớ một câu, tớ mượn cho cái camera nhỏ nhỏ quay về cho tớ vài thước phim! Không cần kỹ thuật gì, cậu cứ cho người ta nhìn thấy những gì cậu nhìn thấy đã là tuyệt vời rồi! Thấy cậu đi mà chỉ viết báo không thôi, “bọn” truyền hình chúng tớ tiếc lắm”.
Đỗ Doãn Hoàng luôn luôn mang theo mình tới 3 chiếc sim điện thoại, đến đâu là mở tất cả ra… thử sóng: “Mường này chỉ có Viettel còn chập choạng, Mường kia thì dùng được mỗi Mobi, một số Mường thì lại… Vina là nhất!”.

“Tôi đã từng đi bộ 9 ngày để tới được Apachải, ngã ba biên giới Việt Nam - Lào - Trung Quốc, nơi 20 năm trước có một nhà báo từng khám phá và tôi là người thứ 2. Có những lúc trên đường, tôi bật khóc vì cảm giác mệt mỏi bất lực, thấy mình đã quá ngông cuồng dấn thân. Lúc ấy, ước mơ đơn giản mỗi ngày là chỉ mong sao sống được đến sáng mai. Chỉ mong sao qua dốc núi trước mặt mà mình không… đột quỵ!”.
Đỗ Doãn Hoàng là một trong số những người hiếm hoi gây ngạc nhiên cho dân bản vì trình độ đi rừng của mình.

Thậm chí, chỉ nghe tên địa danh là tiếng dân tộc, Hoàng có thể mường tượng ra khá trúng địa hình vùng đó: “Có gì đâu, tên bản tên làng thường được bà con đặt theo dáng núi, dáng sông hay thổ nhưỡng rừng rú gì đó. Mình biết tiếng, cứ “chiết tự” ra mà suy thì khắc thấy đặc điểm vùng đất” - Hoàng bật mí.
Suốt năm lang thang mạn ngược, Hoàng bị đồng nghiệp gọi là “gã du mục”, “thằng thổ phỉ”. Sống đã 15 năm ở Hà Nội, nhưng ra cứ khỏi cơ quan mà không về nhà (con đường về nhà đã quen) là Hoàng phải đi xe ôm hay taxi vì… không thuộc đường!
“Không cơ quan báo chí nào lại nỡ bắt phóng viên của mình thường trực bị “đày ải” như thế đâu. Tại tôi mê mải vẻ đẹp của Việt Nam, của cộng đồng các dân tộc trên đất nước mình nên thích khám phá.

Càng đi, tôi lại càng thấy công việc làm báo của mình có thể làm được nhiều điều cho bà con vùng sâu vùng xa hơn. Chính từ trang viết của những người làm báo như tôi, nhiều cuộc đời tận khổ đã được bà con và các cấp hữu quan giúp đỡ; nhiều bất cập được tháo gỡ, nhiều góc khuất của cuộc sống được đem ra mổ xẻ. Đó là lý do sâu xa để tôi và những đồng nghiệp của mình không bao giờ ngừng cất bước!”.
Trần Ngọc Bích, hướng dẫn viên du lịch, Công ty Indo – China Services: Mỗi năm xin nghỉ không làm hướng dẫn viên 1 tháng để đi… du lịch!
Tóc ngắn, da nâu, và chưa bao giờ… cao ngang với khách, nhưng lúc nào phát sinh tour có đột biến về chương trình, cái tên “Tour guide Trần Ngọc Bích” sẽ được tin cậy đặt cao lên đầu tiên. 6 năm là hướng dẫn viên chuyên khách Mỹ, chưa bao giờ Bích ước chừng mình đã có bao nhiêu chuyến đi. “Như thế, nhanh cũng phải mất vài tiếng để tính! Mà vài tiếng ngồi một chỗ để nghĩ toàn con số thì tôi… hóa đá mất!” Bích nói: “Tôi sẽ chết nếu ai bắt tôi ngồi một chỗ ở nhà!”

Bích thừa nhận mình không phải là người có thể giấu cảm xúc. Đó là lý do chỉ cần nhìn mặt, bạn bè đã có thể suy luận về công việc của cô. Hoặc là để nghe kể về những chuyến đi gần đây: “Vừa đi đâu về đấy? Nom… sống động thế!”, hoặc là chép miệng rất thông cảm và… lo lắng: “Đã được 3 ngày ở nhà chưa hả em?“ Ở văn phòng, các chị lớn rất nể sức đi của Bích, nhất trí là “cô này mê đi hơn mê người yêu” (!)

“Đang trên đường từ Hạ Long về, mấy ông khách thỏ thẻ hỏi về thịt rắn của Việt Nam. Lúc ấy sắp đi đến Hưng Yên, tôi chợt nhớ đã từng đọc một bài báo về một một làng có cả đặc sản thịt chuột gần đấy. Thế là tôi nói với khách, rằng nếu các ông bà muốn thì chúng ta sẽ cùng khám phá. Tất cả đồng ý, xe chúng tôi tìm đường vào chợ Đường Cái.

Chuyến đấy cả khách, cả lái xe, cả hướng dẫn viên đều được một buổi khám phá không thể quên. Đoàn đi ngoài lịch trình thêm 7 giờ. Sau đó ít lâu, 500 bức ảnh “làng thịt chuột” được in thành catalog rất đẹp gửi từ Mỹ sang - đó là một trong những món quà cảm ơn vô giá nhất mà tôi từng nhận được!”. Điều đặc biệt là cả năm đi tour cùng khách nhiều như thế, nhưng không hè nào cô không xin nghỉ 1 tháng để… tự đi du lịch!

"Đấy là thời điểm khách Mỹ ít sang Việt Nam. Cả tuần mới có 1 tour, cho nên tôi tận dụng thời gian để đi chơi theo ý thích. Vừa trốn được thời gian ngồi nhà rông dài, mà vẫn có cảm giác… đi làm một nghĩa khác!”
Vì công việc là giới thiệu cho khách đến Việt Nam, nên lúc nghỉ để tự đi Bích sẽ chọn các nước lân cận để khám phá. “Mỗi năm đi 1 đến 2 nước, tính cả năm nay là tôi đi được 10 nước rồi. Đi thế này, ngoài thỏa mãn con mắt, tôi có điều kiện so sánh dịch vụ du lịch ở nước bạn, rồi cũng phục vụ chính những bài giới thiệu của mình khi đi làm”.

Với vốn tiếng Anh Mỹ cực chuẩn, ngay khi tốt nghiệp viện ĐH Mở, khoa Du lịch, Bích có nhiều cơ hội để lựa chọn công việc khác với mức lương khiến ai cũng… hoa mắt! Thậm chí cho đến nay, vẫn có những lời mời “treo” sẵn sàng đón cô tùy vào lúc nào cô muốn. Bích đã từng nghĩ rất kỹ để đến giờ cô luôn có sẵn câu trả lời: “Nghề hướng dẫn viên cho tôi được đi, chứ không phải được lương - đấy mới là điều tôi muốn!"

Nguyễn Trọng Chính, phóng viên Báo ảnh Việt Nam: Mỗi chuyến đi là một khám phá lớn! Công việc của Nguyễn Trọng Chính là phóng viên ảnh - chủ yếu thực hiện các phóng sự ảnh trên Báo ảnh Việt Nam.
So với Đỗ Doãn Hoàng, Chính tự nhận là mình “đi không bằng”: “Hôm trước nhận điện thoại của Hoàng, cậu ấy rủ: Ngày mai đi Lào không. Quả thực mình muốn đi kinh khủng nhưng đành chịu. Mình không được tự do như thế, mọi chuyến đi của mình đều phải có kế hoạch và chuẩn bị kỹ lưỡng”.
Tuy nhiên, ở một mức độ nào đấy, công việc của phóng viên ảnh thậm chí còn đòi hỏi phải đi nhiều hơn một người viết phóng sự bằng chữ: “Chúng tôi không thể nghe người nọ người kia kể hay nghiên cứu tư liệu để có một bức ảnh báo chí tốt! Nhất thiết, chúng tôi phải tận mắt chứng kiến!”
Đó là lý do những chuyến đi của Chính rất “dầm dề”, nhiều khi lăn lê, trực chiến bao nhiêu ngày chỉ để đợi một khoảng khắc may mắn. May mắn là yếu tố vô cùng cần thiết ở những chuyến tác nghiệp của các anh.
“Khoảnh khắc tôi thực sự xúc động khi thấy một đàn hơn 40 con Cò Thìa - loại động vật quý chỉ còn hơn 1000 cá thể trên khắp thế giới, đậu vắt qua 2 bờ đầm của vườn Quốc gia Xuân Thủy (Giao Thuỷ, Nam Định). Chúng tôi đã phải bò trườn qua các bụi cỏ, nín thở bấm máy. 3 lần chúng cất cánh là 3 lần tim chúng tôi ngừng đập, không ngờ nổi còn bám được chúng qua mấy bờ đầm khác. Đến lần thứ 3 thì chúng biến mất hoàn toàn, suốt 5 ngày còn lại chúng tôi tiếp tục đi tìm để bấm máy mà không thấy”.
Với Chính, đi công tác chính là… du lịch miễn phí, và du lịch có hiệu quả! "Đi vùng miền nào tôi cũng không phân biệt, miễn là được đi càng nhiều càng tốt! Nơi nào càng mới, càng lạ, càng mạo hiểm thì càng kích thích!”.

“Trước khi lên đường tôi không đặt quá nặng mục đích công việc phải đạt trước. Lúc ấy, chỉ còn cảm giác mong mỏi được đặt chân lên vùng đất mới, thỏa chí khám phá. Sự thật là những cú bấm máy đầu tiên bao giờ cũng sẽ cho ra những bức ảnh có thông tin tốt xúc cảm nhất!“. Tuy nhiên, xúc cảm cũng có thể mang lại cả những… tai nạn nghề nghiệp!
“Thuyền vừa đáp bãi triều ngập phù sa ở cửa sông Hồng (huyện Giao Thủy, Nam Định), tôi đi chân trần nhảy xuống lập tức bấm máy. Nhoằng một cái, chân tôi đau buốt, máu chảy không cầm kịp. Một con hà biển đã cứa sâu hoắm suốt dọc ngón chân cái tôi! Rịt tạm bằng thuốc lá rồi mượn công nhân một đôi ủng, tôi tiếp tục xách máy xâm nhập khắp nơi. Cũng có lúc thấy đau nhói lên, chân cứng như không bước được nữa, vậy mà không hiểu sao tôi vẫn chụp được thêm vài tiếng. Đến tối tháo ủng ra xem lại, không ngờ vết rách lại há to đến vậy! Tôi bị đưa đến “bác sĩ xóm”, buộc phải khâu 5 mũi vì lời đe dọa: có muốn ăn Tết nữa không? Đó là ngày 22 tháng Chạp (âm lịch) năm ngoái, tôi sẽ không quên được”.

Nguyễn Trọng Chính thú nhận rằng dù sợ tiêm và khâu đến thế nào, chuyện kinh khủng nhất đối với anh là “đến nơi rồi mà không làm được gì vì chân tay người ngợm bị thương! - “Sợ nhất, là đến một tuổi nào đó, không còn sức để đi, để làm việc nữa!” - anh nói thêm.

Nguyên Nhung
Theo VietNamNet, ảnh internet

Bài 6: Độc hành trên "đường xa vạn dặm"

Bài 4: Những người trẻ, đi và chia sẻ.

Chọn Sài Gòn vì… miền Bắc biết nhiều hết rồi, chỉ vào miền Nam mới thoả chí ham đi của cô sinh viên Mai Anh (khoa Sinh, ĐH KHTN TP.HCM). Hỏi, bố mẹ có biết “‎ý đồ” này không, cô hồn nhiên: “Biết chứ, bố mẹ còn ủng hộ vì đi một ngày đàng học một sàng khôn, cũng hiểu em đi để làm gì.”
Điều đáng chú ‎ý của giới trẻ Sài Gòn: ngày càng nhiều nhóm bạn, cá nhân tuổi teen, tuổi 20 đi trên hành trình tuổi trẻ của mình với những bước chân mang tinh thần tình nguyện, chia sẻ.

Đi để sẻ chia

Với Mai Anh, từ năm lớp 4 cô đã tranh thủ những kì nghỉ hè kéo dài cả tháng về thăm nom ông bà, cô tranh thủ đưa sách báo từ thành phố về mở một… tiệm sách cho thuê cho trẻ con ở quê. Mục đích ban đầu vì “bọn bằng tuổi mình ở thành phố, có cuốn nào mới ra là mua ngay cuốn đó, không ai thèm đọc sách cũ. Về quê kiếm thêm ít tiền đầu năm mua bộ Tây Du K‎ý mình mê.”

Tuy nhiên, kế hoạch của Mai Anh phá sản ngay vì cô gái nhạy cảm này chẳng đặng cầm tiền của những bạn bè ở quê, móc tờ 200 đồng ra thuê sách mà bảo “tớ phải nhịn ăn sáng”. Từ đó, hàng năm Mai Anh đưa sách về “thư viện xanh” ngay tại nhà bà nội cho bạn bè đọc miễn phí. Thư viện hơn 5000 đầu sách, không người trông coi nhưng mỗi người đọc đều tự biết‎ giữ gìn.

Về sau, những kì mùa hè xanh, đi theo đoàn công tác xã hội của trường Đại học, Mai anh bất ngờ vì nhiều nơi sách vở còn khó khăn hơn quê mình. Có nơi, bình quân mỗi trẻ em không có đến 1 đầu sách truyện giải trí, chỉ biết đến SGK. Đó là những trăn trở khiến mỗi khi tới một vùng sâu, xa, việc đầu tiên cô quan tâm là bọn trẻ có sách đọc hay không, để ngay sau đó sẽ tìm cách vận động bè bạn góp sách cho những đứa trẻ có khi cả cuộc đời không gặp.
Ngoài ra, cô còn thuyết phục thêm một “chiến hữu” cùng lớp, tranh thủ thời gian rảnh làm lẵng hoa, búp bê len. Những chuyến đi dù chỉ là về quê bạn bè, đi tour du lịch bụi… nhưng nếu không làm được gì giúp ích cho trẻ con trong vùng đó sẽ thấy áy náy, Mai Hoa cho biết vậy.

Cùng nội dung chia sẻ sách, Nguyễn Thiên Ngân – một cây bút trẻ được tuổi học trò yêu mến, còn lập hẳn một trang web có nội dung chia sẻ sách. Trên blog của Ngân, có nick là Nomad, những tâm tình chia sẻ sách được gửi gắm, được nhiều người ủng hộ. Trong đó không ít người nổi tiếng, sẵn sàng tặng những cuốn sách quý‎, những tấm ảnh quý để Ngân và các blogger bè bạn đấu giá, có tiền mua sách cho trẻ vùng sâu vùng xa. Có lần, số tiền đấu giá tranh, ảnh, tác phẩm lên tới 22 triệu. Số tiền được sử dụng mua sách, báo để tặng. Tất cả nhằm hướng vào hoạt động offline của nhóm bạn: Đi, nhằm chia sẻ sách. Hiện nay, nhóm đã mở rộng ra cả khu vực phía Bắc.

Thành viên của Bút nhóm Vòm Me Xanh (Báo Mực Tím) cũng tham gia nhiều chương trình đưa sách về vùng sâu vùng xa. Sách báo chủ yếu là do các “me” (bút danh) góp lại, không quản ngại đưa đến những vùng xa xôi, nơi lũ trẻ “sáng mắt ngạc nhiên khi thấy sách”.

Nhóm hoạt động tình nguyện Những ước mơ xanh (TP.HCM) tập trung nhiều sinh viên đến từ nhiều trường khác nhau cũng khẳng định tinh thần thanh niên tình nguyện bằng những chuyến đi chia sẻ. Từ sách, bút, đồ chơi, học bổng, những chương trình chăm sóc trẻ ở những mái ấm, nhà mở… luôn được nhóm chú trọng vì tinh thần của nhóm là “Say hơn” với công tác tình nguyện, bởi đi như thế, nhóm thấy được nhiều hơn ‎ ý nghĩa, tinh thần của mình – thắp những ước mơ xanh tình nguyện.

Nếu tính công, mình được rất nhiều

Đó là tâm tình của Nguyễn Thị Hiếu, Trường ĐH Lao động Xã hội khi bè bạn cho rằng Hiếu thuộc típ ưa đèo bòng, với những người khó chịu còn cho rằng “rỗi hơi” khi những chuyến đi tập thể có mặt Hiếu, cô đều thuyết phục các bạn làm một việc gì đó tốt đẹp cho những nơi đến.

Đó có thể là góp tiền cùng giúp bà con miền Tây làm lại cây cầu. Mình chưa có để giúp họ làm được cầu bê tông thì làm cầu gỗ chắc chắn cũng không sao, còn hơn để những cây cầu dừa ám ảnh chuyện lọt kênh, nghèo khó. Đó có thể là gom lịch, bìa tặng những trường trẻ em khiếm thị, để chất liệu sách chữ nổi, những tấm bảng chữ nổi các em không bị thiếu. Đó có thể là tổ chức mua lá dong, chất liệu làm bánh chưng tặng các cụ già trong chùa Bình Đông ăn tết… Toàn những việc nhỏ xíu xiu đáng kể chi – Hiếu hồn nhiên kể.
Sau cơn bão số 9, Hiếu cùng bè bạn mình là một trong những nhóm đến sớm nhất với đồng bào Bến tre, chia sẻ khó khăn với họ. “Cô khẳng định: “Qua những hoàn cảnh của ngừơi khác, mình thấy tình người ấm áp hơn, qua những chuyến đi mình nhiều bè bạn hơn, qua những việc tốt, thấy cuộc sống ‎ ý nghĩa hơn… Vậy là mình được nhiều lắm chứ?”

Khác với nhiều bạn trẻ thoải mái đi và chia sẻ - hầu hết là sinh viên từ tỉnh, Hoài Linh (ĐH Ngoại Thương TP.HCM) lại là tiểu thư chịu sự kềm cặp cực kĩ lưỡng của bố mẹ. Mẹ của Linh không hiểu được rằng, vì sao cho đi du lịch Thái Lan vào dịp lễ 30/4 sắp tới, cô con gái rượu không chịu, chỉ một mực nài xin mẹ 2 triệu để về Trà Vinh cùng cô bạn thân trong lớp. Chỉ khi lên blog của con, thấy con nghĩ làm sao để mua được thật nhiều quần áo, đồ dùng, bánh kẹo… với 2 triệu thì bà mới hiểu. Vặn vẹo hỏi, cô con chỉ cho biết: “Con về với lũ trẻ dưới đó mới thấy mình được là người lớn”.

May mắn hơn, cũng dân gốc Sài Gòn nhưng Nguyễn Như Ý lại có người mẹ có máu đi làm từ thiện. Những chuyến đi của cô cùng bè bạn còn được mẹ chỉ dẫn, chuẩn bị cho “tận răng” những vật dụng cần thiết, là quan trọng là luôn luôn ủng hộ. Như Ý chắc nịch: “Mình có máu đi của mẹ nên chẳng bao giờ ba dám ‎ ‎ ý kiến gì, nếu không, chắc chắn ba bị “ra rìa” ngay. Mẹ còn luôn động viên con gái rằng: “Cứ đi, vì khi còn háo hức những chuyến đi như thế là con đang trưởng thành”.

Niềm vui lớn của những bạn trẻ đi chia sẻ này không chỉ dừng lại ở việc chuyển đến những bè bạn, trẻ em thiếu thốn những tấm áo, quyển sách hay những phần học bổng nho nhỏ. Kim Thanh (TP.HCM) cho biết, mỗi lúc "đến hẹn lại lên" đi chia sẻ, Thanh lại "đảo" một vòng qua các anh, chị, cô, chú nhà văn, nhà thơ mình quen để xin hỗ tợ sách. Ai cũng hăng hái giúp đỡ, còn giới thiệu thêm một số bè bạn, nghệ sĩ khác để cùng "hiệp lực" - Đó cũng là niềm vui lớn.
Vâng, đi để trưởng thành, tại sao không?

Thu Hương
Theo VietNamNet

Bài 5: Say việc vì… say đi!

Bài 3: Trekking: Lông nhông trên những nẻo đường

Balo to sụ với trăm thứ lỉnh kỉnh: quần áo, lều trại, túi ngủ, mỳ gói, lương khô, thậm chí cả gạo, xoong nồi, siêu nước... Khởi đầu bằng những chuyến tầu hay chuyến xe đêm, nơi họ thẳng tiến là những vùng đất chỉ có thể di chuyển bằng cách đi bộ. Đơn giản, họ đi bụi theo kiểu trekking.

Cơm, gạo, mắm, muối...

“Từ Hà Nội đi đứa nào cũng bàn chải, kem đánh răng, khăn khố đủ cả. Nhưng sau khi đống balo được hạ thổ từ trên nóc xe xuống Nậm Xé thì rơi vãi đâu hết. Hậu quả là về sau không chỉ ăn chung, ngủ cùng mà 4, 5 đứa còn "tranh nhau chí choé" bên suối để đùn đẩy nhau đánh răng, rửa mặt trước vào mỗi sáng”.
Đó là một trong những kỷ niệm ngộ nghĩnh của các thành viên tham gia đợt trekking trên dãy Hoàng Liên Sơn dịp Tết âm vừa qua. “Có thể là rất buồn cười, thậm chí là không tưởng” - Ngọc Anh, trưởng nhóm Lông Nhông – nhóm du lịch bụi đầu tiên chuyên đi trekking, cười cười kể.

“Ngoài lều bạt, túi ngủ, chúng tôi phải chuẩn bị cả đến từng thứ thực phẩm như rau, gạo, mắm, muối... và vật dụng như nồi, bát, đũa, tăm... Bởi lẽ, những cung đường mà chúng tôi chọn khá đặc biệt, rất hiếm người qua lại, nếu có chỉ vương những dấu chân của dân bản. Không chuẩn bị kỹ thì méo mặt”.
Kinh nghiệm này được rút ra từ chuyến đi bộ đường trường đầu tiên của nhóm. Năm ấy, trekking trong tuyến Cát Cát, một bản của Lào Cai, cả nhóm đã phải dùng đũa tự chế vì trót để quên túi đũa ở nhà.

Quỳnh Hoa, một thành viên khác trong nhóm cho biết: “Phải đong đếm từng miligram thực phẩm. Tiêu chí chọn thực phẩm là phải thật nhiều năng lượng nhưng tối giản về trọng lượng, bởi tất cả sẽ dồn lên vai bạn. Cái gì cũng bị giảm thiểu một cách tối đa”.
Tiêu chí này còn được áp dụng triệt để trong khâu chuẩn bị hành lý. Mỗi khoảng không trong balo đều giá trị và được tính toán kỹ càng. Quần áo cũng phải lựa chọn căn ke cho thích hợp: Chỉ được phép mang vừa phải. Đủ ấm nhưng không được nặng. Tốt nhất là nhẹ và nhanh khô. Phái nữ muốn điệu đà một chút cũng bị trưởng đoàn tịch thu son phấn, gương lược.

Một lần, do chủ quan, Lông Nhông đi lạc giữa rừng, thực phẩm mang theo lại không dồi dào. Cả đoàn bị một phen đói vàng mắt. Lần đó, may mắn “thoát nạn” nhờ tìm được một loại rau rừng - rau dớn. Thế là cả nhà được bữa tươi, toàn rau dù đắng một chút nhưng ngon và sạch.
Thành Trung, sinh viên ĐH Bách Khoa mỗi lần chuẩn bị cho các chuyến trekking lại lọ mọ thổi cơm, nắm từng nắm nhỏ mang theo. Trung bảo: “Đi kiểu này mỗi một vắt cơm quý lắm. Không có nhiều thời gian để thổi. Mỗi vắt cơm nhỏ vào buổi sáng sớm với muối vừng đủ biết thế nào gọi là ấm bụng. Thế mới có sức mà đi tiếp”.

Hành xác dặm trường

“Đi kiểu này” theo cách nói của Trung, có nghĩa là thoát ly hoàn toàn với đô thị văn minh, cách biệt cả những khu dân cư sinh sống. Ăn rừng, ngủ lều, sống giữa thiên nhiên, tự túc đối với mọi nhu cầu sinh hoạt. So với những chuyến phượt xe máy hay vi vu ô tô, thì những đợt cuốc bộ miệt mài hàng chục cây số từ cánh rừng này sang quả núi nọ của họ có nhiều sắc thái riêng.
Có lúc đi bộ dưới cái nắng gần 40ºC, không một chút bóng râm, toàn đường đất đỏ và bụi bay mù mịt. Lần khác xuyên rừng trong khi mưa đá đổ ập trên đầu và vắt bắn tanh tách dưới chân. Có những khi đi triền miên trong rừng già, nơi chỉ có tiếng suối, tiếng lá reo… vừa chạm núi thấy bóng hai mẹ con dân bản, cả đoàn đã mừng rú lên như lâu lắm không được gặp người.

Thời tiết nắng mưa thất thường, khí hậu rừng núi khắc nghiệt, lại lao động với cường độ không nhẹ, chuyện lăn ra ốm là hoàn toàn có thể… Thuốc kháng sinh và các loại biệt dược thường được chuẩn bị cẩn thận.
Lọ mọ dài ngày trong rừng sâu nên họ không có lý gì để từ chối thưởng thức những “đặc sản núi rừng”: Vắt lân la làm quen, ruồi vàng thi nhau cắn, kiến càng đốt sưng chân... hay oái oăm như cô nàng tên Thu còn “được” một chàng ve to bằng ngón chân út hỏi thăm ở những vị trí bất ngờ.
Ban đầu tất nhiên là thấy ngứa ngáy, bứt rứt, khó chịu, thậm chí ghê sợ, đặc biệt là các chị em nhưng sau vài hôm nhiều người cảm thấy quen dần. Những lúc nghỉ ngơi, mấy tên tếu táo còn tự trào “chứng tỏ mình máu ngọt, có sức hấp dẫn với côn trùng” hay “coi những vết cắn như một dấu ấn kỷ niệm”.

Nếu có gì đặc biệt nhất ở tour trekking so với các loại hình du lịch bụi khác thì có lẽ là việc khuân đồ. Đi xe máy hay ô-tô… bạn có thể phó mặc hành lý cho “chúng” chở giúp, dừng chân ở nhà nghỉ hay bản làng nào thì vứt tạm ở đó để rảnh rang vãn cảnh. Nhưng, nếu trekking thì ba-lo sẽ là vật bất ly thân trong hầu hết thời gian. “Đi bộ nhiều đã mệt, chưa kể lại bị “đè” thêm một đống trên vai, nhiều lúc tự hỏi sao mình khoẻ thế? Mỗi “đống” ấy ít cũng phải 5kg: túi ngủ, quần áo, đồ cá nhân, lương khô, đồ hộp, rau sấy, hai bên hông là 2 chai Lavie 1,5l” - một nữ trekker tâm sự.
Các anh em còn “khủng” hơn: kẻ lỉnh kỉnh nồi xoong, người lủng lắng máy ảnh, tên lặc lè lều võng… Áo quần, mũ tất ướt đẫm mồ hôi, lưng nhiều khi còng xuống vì mỏi…

Đã về Hà Nội một thời gian nhưng một thành viên vẫn nhớ như in chặng đường gian khó: "Len lỏi theo đường mòn nhỏ xíu dưới nắng trời, mồ hôi túa ra như tắm làm xót thêm những vết cứa dài trên mặt, cổ, tay từng đứa. Đôi lúc giật thót mình quay lại như bị ma trêu, hoá ra là một bụi gai vô tình níu áo, kéo balô trêu chọc. Cách nhau chỉ chục mét nhưng không thấy bóng, thỉnh thoảng gọi nhau một tiếng hú vang vang".
Kéo dài trong khoảng thời gian 1, 2 tuần, những chuyến đi như thế là những thử thách thực sự với những đội sinh viên vốn ít lao động chân tay hay dân văn phòng vốn quen ngồi máy lạnh.

To “đi” or not to “đi”

Vất vả như thế nên trekking tour hiện tại chưa có nhiều tín đồ. Vì không phải ai cũng có đủ khả năng về thể lực và tinh thần để “dầm dề” trong điều kiện khắc nghiệt ấy.
“Khổ nhất là đi vào những vùng rừng không có nước” - Ngọc Anh kể. Có lần đi hết buổi sáng, cả đoàn chỉ còn đúng nửa chai nước suối. Đến trưa vội mừng rỡ vì nghe thấy tiếng suối rất gần, nhưng đi mãi vẫn chưa thấy, dù tiếng nước vẫn văng vẳng quanh tai. Mãi đến 4h chiều khi gần như cả đoàn lả ra vì khát, con suối mới hiện ra.

Có những trải nghiệm trớ trêu như chuyến xuyên rừng Hoàng Liên Sơn dịp Tết vừa rồi: Buổi sáng đi qua, những cánh đồng, rặng cây còn xanh ngắt. Chiều quay trở lại vì lạc đường đã không còn nhận ra nổi đường cũ. Khắp nơi chỉ một màu xám tro. Lúc đó, cả đoàn mới hú hồn may mà không chết cháy. “Có lẽ bà con dân bản lên rẫy đốt nương, lửa cháy xém khắp nơi”.

… Trở về cuộc sống văn minh sau 1 tuần “chịu đựng” chế độ ăn uống bụi phủi, một cậu chàng lè lưỡi khi nhớ về thực đơn trong chuyến đi: “Giờ sợ nhất là lương khô, ợ ợ! Thêm cái món xúc cù là nữa. Eo, hãi lắm rồi”.
Tương đối cao to, Ngọc Dương, một gã thiết kế thì khốn khổ mỗi lần đoàn đi vào rừng tre, rừng vầu. Chiều cao quá khổ của anh, cộng với một chiếc ba lô cao ngồng trên vai càng khó di chuyển trong tư thế ngồi khi len lỏi qua những tàng cây sát sạt trên đầu.
Với Thanh Thủy, sinh viên Genentic thì kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến đi bộ xuyên rừng là một ngày mưa tầm tã. Hôm ấy, buổi tối cả đoàn phải đội mưa đi kiếm từng nhánh củi, xếp lại cho khô rồi ra sức nhóm lên một chút lửa.

Đi rừng đêm, ngọn lửa không chỉ là phương tiện sưởi ấm một cách cơ học mà còn làm ấm lòng người giữa cái heo hút lạnh giá của núi rừng. Nhưng trời ẩm, nên củi ướt khó cháy, khói hun lên cay xè mắt. Những bàn tay tím tái vì rét vẫn cố nhen nhóm để thổi bùng lên ngọn lửa leo lét.
“Đã bao giờ bạn ngắm một biển mây chìm dưới chân với những chóp núi nhấp nhô trước mắt. Bạn đi giữa ngàn vạn cây rừng, giữa ngàn vạn mây bao bọc. Và bạn nhận ra mình thật bé nhỏ giữa đại ngàn”.

Đó là những dòng tự sự của Linh bi, cô gái nhỏ bé vừa trở về sau chuyến trekking 2 tuần từ Mù Cang Chải vắt sang Sa pa. “Có những lúc bước chân chúng tôi bị chùn lại, có những lúc chúng tôi đã khuỵ gối. Và có những lúc chúng tôi đã tự bảo rằng, mình sẽ không bao giờ “hành xác” thế này nữa.
Nhưng rồi, sau mỗi chuyến đi, như một con nghiện núi rừng, như một cơn nghiện thử thách, chúng tôi lại xách ba lô lên đường cho một hành trình mới, một thử thách mới, một cuộc hành xác mới”.

Bài 4: Những người trẻ, đi và chia sẻ

Diệu Linh - Hoàng Lê
Theo VietNamNet